Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Được… cái gì cơ?
Là như tôi nghĩ không?
Lâm Hi Hi bịt miệng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Tống Văn Khanh.
Đảo hai vòng, cô ấy bật cười to, ấn đầu tôi xuống và thay tôi trả lời, ''Được được, dĩ nhiên là không vấn đề gì rồi.''
''Bọn tôi đều là những công dân tốt tuân thủ luật chơi mà!''
Tống Văn Khanh liếc nhìn cô ấy, rồi lại quay ánh mắt về phía tôi.
Im lặng chờ đợi phản hồi của tôi.
Trong lúc chờ đợi, Tống Văn Khanh bình tĩnh bổ sung thêm một câu, ''Lúc nãy tôi không phản đối.''
''…''
Hàm ý.
Tôi đã phối hợp với cậu, có qua có lại, cậu cũng phải phối hợp với tôi.
''Không phải… tôi''
Lời còn chưa nói hết, vai bỗng bị ai đó đẩy mạnh, cả người tôi lao về phía Tống Văn Khanh.
Trong lúc hoảng loạn, tôi cảm nhận thấy có một đôi tay đỡ lấy mình.
Giây tiếp theo, chạm vào một đôi môi ấm áp.
Tôi ngẩng mắt nhìn, ánh mắt đang nhìn xuống của Tống Văn Khanh và tôi chạm nhau.
Lông mi cậu ấy rất dài, từ góc độ này, có thể nhìn thấy rõ cậu ấy khẽ chớp mắt.
Sau đó, khóe mắt hơi cong lên.
7
Cht người thật!
Một buổi tụ tập mà hôn được nam thần hai lần, tim tôi đập thình thịch không ngừng.
Rượu cũng tỉnh hết rồi.
Tôi như một cái lò sưởi đang nóng lên nhanh chóng, nóng đến toàn thân phát bỏng.
Tách khỏi người Tống Văn Khanh, tôi vội vã chạy về phía nhà vệ sinh.
Nếu ở thêm một giây nữa, tôi có thể nổ tung tại chỗ mất.
Xối nước lạnh lên tay, tôi mới hơi dịu xuống, nhưng nhiệt độ nơi môi thì sao cũng không giảm được.
Cảm giác lúc nãy cứ vấn vương.
Môi Tống Văn Khanh, nụ cười của Tống Văn Khanh.
Và còn.
Không thể nghĩ thêm nữa rồi…
Tôi đã bình tĩnh trong nhà vệ sinh cả một thế kỷ.
Vừa trở lại phòng hát, tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa đứa bạn thân và Tống Văn Khanh.
Đứa bạn thân Lâm Phàm nghi hoặc nhìn chằm chằm Tống Văn Khanh, ''Tao cảm thấy từ lúc nãy đến giờ mày cứ cười suốt.''
Tống Văn Khanh ngẩng đầu, ''Có à?''
''Có.'' Lâm Phàm khăng khăng, bắt đầu trêu chọc, ''Ngay từ lúc vừa thua trò chơi xong.''
Nó vui vẻ chờ Tống Văn Khanh phản bác.
''Ừ,'' Tống Văn Khanh thậm chí chẳng ngẩng mắt, ''Vậy thì coi như vậy đi.''
Lâm Phàm: ?
Cảm xúc vừa được nước lạnh xối đi lại trào dâng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi âm thầm hít thở sâu hai lần, tìm một góc ngồi xuống, chuẩn bị bình tĩnh phục hồi.
Trong phòng ồn ào hỗn loạn, sau khi chơi đùa mọi người đều hơi mệt mỏi, dựa vào sofa tán gẫu qua loa.
Lúc này, tôi đột nhiên lại nghe thấy tâm tư của Tống Văn Khanh.
[Tìm lý do gì để lại gần đây.]
[Cô ấy ngồi cách mình rất xa.]
?
Tôi lén liếc nhìn Tống Văn Khanh, thấy cậu ấy đang ngồi trầm tư trên ghế.
Trầm tư một lúc, ánh mắt rơi vào Lâm Phàm bên cạnh.
Lâm Phàm vẫn đang chìm đắm trong hoài nghi về cuộc đời, bỗng bị vỗ vỗ.
Gai xương rồng
Tống Văn Khanh liếc nó, ''Sao mày không hút thuốc?''
Lâm Phàm: ?
''Tao tại sao phải hút thuốc.''
Tống Văn Khanh im lặng một chút, ''Mày hút thuốc trông rất ngầu.''
''Vậy sao ha ha ha ha, nhưng anh biết rồi.'' Lâm Phàm huênh hoang lấy ra một điếu thuốc, vừa mới châm lửa, Tống Văn Khanh đột nhiên ho một tiếng.
Âm thanh không to không nhỏ, vừa đủ để mọi người trong phòng nghe thấy.
Ho xong, cậu ấy đứng dậy bỏ đi.
Lâm Phàm cứng đờ cầm điếu thuốc, ''Mày làm cái quái gì vậy.''
Tống Văn Khanh, ''Không ngửi được mùi thuốc, tránh xa mày ra.''
Lâm Phàm: ???
Thần kinh tôi đột nhiên căng thẳng.
Mắt trừng mắt dõi nhìn Tống Văn Khanh bình tĩnh đứng dậy, ngồi xuống đối diện tôi.
……
8
Đêm đó, tôi mất ngủ.
Không ngủ được, tôi bò sang giường Lâm Hi Hi.
Tôi hỏi Lâm Hi Hi, người uống nhiều rượu có bị ảo giác không.
Ví dụ như nghe thấy ai đó nói gì đó.
Lâm Hi Hi uống còn nhiều hơn tôi, nằm vật trên giường, lười biếng ừ một tiếng.
Bảo Bảo, cậu nghe thấy gì.''
Tôi cầm điện thoại, áp sát tai cô ấy thì thầm, ''Nghe thấy, giọng Tống Văn Khanh.''
''Hả?'' Lâm Hi Hi cố gắng mở đôi mắt đã nửa say.
''Tớ nghe thấy cậu ấy nói, phải nghĩ cách hôn tớ.''
Đôi mắt vừa cố gắng mở ra của Lâm Hi Hi đột nhiên nhắm lại, cô ấy xoay người, yên lành chìm vào giấc ngủ.
?
''Ý cậu là gì vậy.''
''Cậu không tin tớ.''
''… Không có,'' Lâm Hi Hi im lặng một chút, ''Ngủ đi, ngày mai hãy làm.''
''Làm gì?''
''Mơ giữa ban ngày.''
Tôi: ??