Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Sau khi trò chơi bắt đầu, Tống Văn Khanh lại thua liên tục, uống hết mấy ly rượu.

Ngay cả đứa bạn thân bên cạnh cũng thắc mắc, ''Mày từ khi nào mà tệ thế.''

Tống Văn Khanh thần sắc bình thản, ''Vận rút thẻ kém, tiếp tục đi.''

Lần này không ngoài dự đoán, vẫn là thua.

Nhưng cậu ấy không chọn uống cạn, mà đưa ánh mắt vào xấp thẻ bài.

Đứa bạn thân hiểu ý, vung tay ném xấp thẻ lên bàn.

''Nào, để xem anh Khanh chọn cái gì nào.''

''Tốt nhất là qua phòng bên cạnh nhảy điêu vũ đi ha ha ha ha!''

Thần sắc Tống Văn Khanh vẫn bình tĩnh, cậu ấy cúi mắt nhìn chằm chằm vào xấp thẻ trên bàn, dường như đang do dự không biết chọn lá nào.

Giây tiếp theo, tôi đột nhiên nghe thấy suy nghĩ của cậu ấy.

[Phải chọn lá thẻ có vết gấp.]

Tôi theo ánh mắt cậu ấy nhìn vào xấp thẻ trên bàn.

Vết gấp gì cơ?

Lá có vết gấp là lá nào?

Tống Văn Khanh mãi không rút, đứa bạn thân hối thúc, ''Nhanh lên, nhanh lên.''

Tống Văn Khanh quét mắt một vòng qua các lá bài, cuối cùng dừng lại ở một lá.

Thần sắc cậu ấy giãn ra, đưa tay lên, đầu ngón tay chạm vào lá bài vừa nhìn.

Gai xương rồng

Giọng điệu thờ ơ, ''Lá này vậy.''

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đứa bạn thân sốt ruột lật ngay lá bài lên, bỗng bật cười.

''Ái chà ái chà.''

''Ái chà đoán xem đây là gì nào!''

Nó cầm lá bài lên giấu giếm, mãi không chịu nói, Lâm Hi Hi bị chọc tức.

''Cái gì vậy, nói nhanh lên đi.''

''Ái chà, lá bài này, lá bài này…''

Lâm Hi Hi hết kiên nhẫn, xắn tay áo, ''Nhanh lên, không thì đánh cho đấy!''

Đứa bạn thân bị đ.ấ.m mấy quả, cuối cùng cũng chịu lật bài.

Ánh mắt nó chuyển qua lại giữa tôi và Tống Văn Khanh hai ba lần, rồi cười he hé giải đáp.

Thẻ bài được lật ra, tôi thò đầu nhìn, cứng đờ tại chỗ.

Trùng hợp thay, chính là lá bài tôi rút lúc nãy.

Mấy chữ [Hôn nồng nhiệt người bên cạnh] vô cùng quen thuộc in sâu vào mắt.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ, nhìn thấy vết gấp rất nhỏ, rất nhỏ ở góc dưới bên phải, nhịp tim đột nhiên tăng lên cực điểm.

Đứa bạn thân huých huých Tống Văn Khanh, giọng điệu khó hiểu, ''Trùng hợp quá nhỉ, anh Khanh.''

''Ừ, đúng là trùng hợp thật.'' Thần sắc Tống Văn Khanh vẫn bình tĩnh, cậu ấy liếc nhìn tấm thẻ, rồi gật đầu đồng tình.

Tống Văn Khanh đồng tình xong, giây tiếp theo bỗng ngẩng mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt tôi.

''…'' Đột nhiên, tim đập rất nhanh.

Đáy mắt Tống Văn Khanh một màu đen, trong bóng tối mờ ảo nhìn tôi mấy giây, rồi lạnh lùng hỏi.

''Được chứ?''