Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nghiêm mặt nói: "Tôi sẽ được thêm khối u tuyến vú, nốt phổi, u tuyến giáp và u xơ tử cung."
"Muốn tôi c.h.ế.t thì anh cứ nói sớm đi, không cần bày ra mấy trò vô ích này."
Mặt chồng tôi xanh lè.
Cuộc nói chuyện không vui vẻ gì, sau đó không ai nhắc lại chuyện này nữa.
Ngoài việc mặt chồng tôi thối ra thì cuộc sống vẫn như thường lệ.
Tôi tưởng chồng tôi đã từ bỏ ý định.
Nào ngờ, anh ta lại tiền trảm hậu tấu.
Đến giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi anh ta dám làm như vậy?
Lẽ nào anh ta nghĩ gạo đã nấu thành cơm thì tôi sẽ thỏa hiệp?
Nghĩ rằng tôi sĩ diện không dám làm lớn chuyện trước mặt bố mẹ anh ta?
Ngây thơ!
Cuối tuần tôi đưa con gái đi chơi, về đến nhà thì thấy bố mẹ chồng đã xuất hiện trong phòng khách nhà tôi.
Thấy tôi về, ba người nhìn tôi đầy trông mong, chồng tôi tiến lên đón: "Vợ ơi, bố mẹ anh thật sự không còn chỗ nào để đi nữa rồi, cứ đến nhà chúng ta ở vài ngày đi, chỉ vài ngày thôi."
Hay, hay lắm, đây là tiền trảm hậu tấu với tôi đây mà?
Đây là đoán chắc tôi sĩ diện không dám làm lớn chuyện sao?
Đây là nghĩ rằng tôi chắc chắn sẽ không đuổi họ đi sao?
"Được thôi, cứ ở đi."
Tôi nói.
Ba người nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ vui sướng lén lút.
Mẹ chồng tôi càng đắc ý ra mặt: "Con trai, con mang hành lý của mẹ và bố con vào phòng ngủ chính đi, bác sĩ nói người già chúng ta phải phơi nắng nhiều. À đúng rồi, lát nữa bảo Vi Vi mua một con gà, bố con muốn uống canh gà."
Mẹ chồng tôi lại bắt đầu ra vẻ bà chủ.
"Được được được, con đi làm ngay đây." Người đàn ông bám váy mẹ lại bắt đầu: "Vợ ơi, lát nữa em đi Sam's Club mua một con gà đi, gà ở đó ngon."
Chồng tôi dặn dò.
Tôi đứng yên không nhúc nhích, nói: "Nếu đã như vậy, vậy thì tôi cũng chỉ có thể đón bố mẹ tôi qua đây thôi."
"Bố mẹ em? Đón đi đâu?" Chồng tôi hơi ngớ người.
Bố mẹ chồng tôi cũng sửng sốt, đồng loạt nhìn tôi.
"Đương nhiên là về nhà chúng ta chứ, họ cũng lớn tuổi rồi, chân cẳng cũng không nhanh nhẹn nữa, tôi lại là con một, không thể đứng nhìn mà mặc kệ được phải không? Hơn nữa, điều kiện y tế ở đây tốt hơn, họ ở đây tôi cũng yên tâm."
Tôi nói lại nguyên văn lời của chồng.
Đồ trong tay chồng tôi rơi phịch xuống đất.
Mẹ chồng tôi nhảy dựng lên: "Sao có thể được? Đây là nhà của con trai tôi! Chúng tôi ở nhà con trai là chuyện đương nhiên, bố mẹ cô đến ở thì tính sao?"
Tôi khịt mũi một tiếng: "Bố mẹ tôi bỏ ra sáu mươi vạn mua nhà, bà nói xem họ có tư cách ở hay không? Các người bỏ ra được bao nhiêu? Hay chỉ bỏ ra cái mồm?"
Mẹ chồng tôi đột nhiên câm nín, một lát sau lại nói: "Nhà nhỏ thế này, đâu có đủ chỗ ở?"
Tôi nói: "Không sao, các người ở được thì bố mẹ tôi cũng ở được, họ không chê chật."
Chồng tôi vội vàng muốn nói lời hòa giải với tôi.
Tôi không thèm để ý đến anh ta, trực tiếp cầm lấy chìa khóa xe, lái xe về quê, đón bố mẹ tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong căn nhà tám mươi mấy mét vuông, ở bốn người già, hai người lớn, thêm một đứa trẻ.
Nghĩ đến thôi đã thấy náo nhiệt.
Khi bố mẹ tôi đến, còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng mẹ chồng tôi oang oang khắp nhà.
"Con trai, con đừng nghe nó dọa, bố mẹ nó còn chưa nghỉ hưu mà, sao có thể qua ở lâu dài được? Không đi làm à?"
"Cái loại phụ nữ này, con phải quản chặt vào, không thể để nó nắm thóp được."
"Con trai mau qua đây giúp mẹ quay video, mẹ phải đăng cho mấy cô bạn nhảy quảng trường của mẹ xem cho họ ghen tị, mẹ đang ở nhà con trai tại Thượng Trấn nè, nhìn Thượng Trấn đúng là khác hẳn, sau này mẹ cũng có thể nói dân nhà quê là thế này thế nọ... ha ha ha ha ha..."
Giọng điệu đắc ý của mẹ chồng tôi vang ra đến tận ngoài cửa.
Tôi mở cửa, âm thanh trong nhà lập tức im bặt.
Chỉ thấy bố chồng đang gác chân lên bàn trà, cả người nửa nằm nửa ngồi trên sofa, vừa hút thuốc vừa lướt video ngắn, cả phòng khách khói thuốc mù mịt.
Còn mẹ chồng tôi đang nằm trên giường phòng ngủ chính của chúng tôi, hưng phấn tự quay video.
Thấy bố mẹ tôi đến, họ giật mình.
Bố chồng vội vàng đặt chân từ bàn trà xuống, đứng dậy.
Mẹ chồng tôi cũng nghe thấy động tĩnh, từ phòng ngủ chính đi ra, trên người vẫn mặc chiếc váy ngủ của tôi, trông thật kệch cỡm.
Chồng tôi lúng túng từ bếp đi ra, gọi một tiếng "bố mẹ".
Mẹ tôi đặt thùng đặc sản quê mang đến xuống đất, liếc nhìn phòng khách, không nói gì.
Sau đó bà trực tiếp kéo bố tôi vào phòng ngủ chính, giật chiếc ga trải giường mà mẹ chồng tôi vừa nằm xuống đất.
"Ông bà thông gia, phòng ngủ chính chỉ có vợ chồng chủ nhà mới được ở, nếu không sẽ phá phong thủy, người trẻ không hiểu thì thôi, chứ các vị lớn tuổi rồi cũng không hiểu sao?"
Bị mẹ tôi nói một câu, mặt mẹ chồng tôi khó coi, lẩm bẩm: "Tôi đâu có ở, tôi chỉ nằm một lát thôi mà."
Chồng tôi cười hòa hoãn: "Đúng vậy, bố mẹ con không ở phòng này, họ ở phòng phụ."
Nhà chúng tôi có ba phòng, phòng ngủ chính, phòng phụ và phòng nhỏ phía bắc.
Bình thường tôi và con gái ngủ phòng ngủ chính, chồng tôi tự ngủ phòng phụ.
Xem ra chồng tôi rốt cuộc cũng không dám để bố mẹ chồng ở phòng ngủ chính, mà sắp xếp cho họ ở phòng phụ.
Mẹ tôi không thèm nhìn chồng tôi, trực tiếp đặt hành lý vào phòng phụ.
"Này! Phòng đó là để cho tôi!" Mẹ chồng tôi từ phòng khách xông tới, chỉ vào mẹ tôi nói.
Mẹ tôi cởi áo khoác ra, chậm rãi nói: "Bà thông gia, căn nhà này tuy là của bọn trẻ, nhưng tôi và ông nhà đã bỏ ra 60 vạn, tính theo tỉ lệ, căn phòng này còn chưa đủ bù vào đâu."
"Theo tôi được biết các người không bỏ ra một xu nào đúng không? Vậy bà nói xem, ai trong chúng ta có tư cách ở căn phòng này hơn?"
Mặt mẹ chồng tôi đỏ bừng như gan heo, quay sang chồng tôi: "Con trai! Con nhìn bà ta xem! Có chút tiền mà làm ra vẻ ta đây sao?"
Chồng tôi há miệng, nhìn mẹ tôi, rồi lại nhìn mẹ anh ta, cuối cùng nặn ra một câu: "Mẹ ơi, đều là người một nhà, ai ở cũng như nhau thôi, thế này đi, mẹ và bố ở phòng nhỏ phía bắc."
Phòng nhỏ phía bắc quanh năm không có ánh nắng, diện tích nhỏ.
Tôi vốn định sau này con bé lớn hơn sẽ cải tạo thành phòng đọc sách.
Mẹ chồng tôi nghe xong, mặt lập tức sa sầm.
"Chúng tôi là ông bà nội của đứa trẻ, đây là nhà con trai tôi, dựa vào cái gì mà chúng tôi phải ở phòng nhỏ phía bắc?"
"Bố con chân cẳng không tốt, ở phòng nhỏ không có ánh nắng thì làm sao được?"
Tôi không khách khí nói: "Dựa vào cái gì ư? Dựa vào việc bố mẹ tôi bỏ ra sáu mươi vạn mua nhà, mười vạn để trang trí, dựa vào việc bố mẹ tôi cuối tuần và ngày nghỉ đến giúp chúng tôi trông con, dựa vào các khoản hỗ trợ khác mà bố mẹ tôi đã cho chúng tôi những năm qua.”