Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các người bỏ ra cái gì? Chẳng bỏ ra cái gì cả? À, không đúng, không thể nói là chẳng bỏ ra cái gì, phải nói là bỏ ra một cái rắm!"

"Cho các người ở phòng nhỏ phía bắc đã là quá rẻ rồi!"

Mẹ chồng tôi bị tôi mỉa mai đến đỏ bừng mặt tía tai, nhưng bà ta không phục, lại kêu lên: "Đó là bố mẹ cô có tiền! Hai vợ chồng đều có công việc mà chỉ có mình cô là con gái, tiền không cho cô thì cho ai?"

Tôi cười lạnh nói: "Các người cũng chỉ có một mụn con trai đấy thôi, có thấy các người hỗ trợ được đồng nào đâu, Tết nhất cho con nít phong bì cũng chỉ cho một trăm tệ, còn không có chuyện gì là lại tìm con trai các người than nghèo kể khổ đòi đủ thứ tiền."

Bố mẹ chồng tôi bình thường cứ nghĩ đủ cách để đòi tiền chồng tôi, hôm nay đòi đổi xe ba bánh, ngày mai đòi mua phân bón, ngày kia thôn phải đóng tiền hợp tác y tế.

Tuy tôi tức tối, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì.

Chỉ là dừng lại các khoản hỗ trợ mà bố mẹ tôi cho chúng tôi.

Mẹ tôi ban đầu còn không hiểu, bảo "cho tiền thì cứ cầm lấy đi, mẹ với bố con cũng không tiêu được hết đâu."

Nhưng làm sao tôi có thể gián tiếp dùng tiền của bố mẹ tôi để nuôi bố mẹ chồng tôi được chứ?

Bị tôi nói như vậy, mẹ chồng tôi rất mất mặt.

Dưới sự dỗ dành và khuyên nhủ của chồng tôi, cuối cùng bà ta cũng chịu vào phòng nhỏ phía bắc ở.

Tôi đứng bên cạnh cười lạnh, cái phòng nhỏ cũng bị các người làm hỏng bét.

Mục tiêu của tôi không phải là đuổi các người vào phòng nhỏ phía bắc, mà là đuổi các người ra khỏi nhà này!

Nếu chồng tôi còn có thể sáng suốt ra, còn có thể cứu vãn, thì cuộc sống này tôi sẽ cố mà chịu đựng.

Nếu chồng đã không sáng suốt thì hết thuốc chữa, vậy thì tạm biệt, ai về nhà nấy, ai tìm mẹ nấy mà nương tựa.

Ly hôn!

Bữa cơm tối hôm đó, đúng là một tu la tràng.

Giờ trong nhà có tổng cộng bảy người sống chung.

Chồng tôi làm qua loa hai món, một mặn một chay, một đĩa sườn lớn và một bát khoai tây xào.

Mẹ chồng gắp thức ăn chỉ chọn sườn trong đĩa.

Thậm chí có một miếng sườn con gái tôi vừa định đưa tay ra lấy, bà ta đã nhanh tay dùng đũa gắp lấy, cho vào miệng mình.

Y như ma đói đầu thai.

Mấy người nói xem đã từng thấy bà nội nào giành ăn với con nít thế này chưa?

Tôi còn chưa kịp mở miệng, mẹ tôi đã bật dậy, gắp mấy miếng sườn vào bát con gái, rồi lại gắp mấy miếng vào bát tôi.

Mặt bà cười, miệng nói: “Bà thông gia, bà không giành ăn với trẻ con chứ?”

Mẹ chồng ngượng nghịu nói: “Đương nhiên, làm sao mà có chuyện đó? Tôi sợ nó ăn nhiều bị bội thực.”

Mẹ tôi nói: “Nó còn chưa ăn được mấy miếng thì sao mà bội thực? Ngược lại, chúng ta người già tiêu hóa kém, ăn nhiều quá coi chừng không tiêu được.”

Mẹ chồng bị mẹ tôi nói cho không xuống nước được, lẩm bẩm: “Tụi nhỏ sau này còn nhiều cơ hội ăn uống, còn chúng tôi tuổi đã cao, ăn được bữa nào hay bữa đó.”

Mẹ tôi cười nói: “Nói vậy là sao, chẳng lẽ mấy chục năm trước chúng ta những người lớn tuổi này đều ăn không khí mà lớn lên à? Hơn nữa, cái gì mà ăn được bữa nào hay bữa đó? Xui xẻo!”

Mẹ chồng tức đến không nói được lời nào.

Đợi chồng tôi đi vệ sinh xong trở về,

Đừng nói sườn, đến khoai tây xào cũng không còn.

Trên bàn chỉ còn lại nước canh.

Mặt chồng tôi xanh lè, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì.

Anh ta mở một gói dưa muối, ăn qua loa mấy miếng với bánh bao.

Tôi mặc kệ, tốt nhất là cho anh ta c.h.ế.t đói luôn đi.

Thương đàn ông là khởi đầu của mọi bất hạnh.

Anh ta cứ nhất định đón bố mẹ mình đến thì cứ tự mình chịu đựng hậu quả đi.

Sau bữa ăn, mẹ chồng kéo chồng tôi vào phòng nhỏ phía bắc, giọng bà ta có đè thấp đến mấy thì vẫn nghe loáng thoáng mấy câu như “vợ mày cố tình đấy”,

“Bố mẹ nó đến đây là để gây rối”, “Họ sẽ ở đây bao lâu?”, “Nhanh chóng tìm cách đuổi họ đi”... và vân vân.

Chồng tôi nói: “Mẹ, mẹ nói ít thôi, vài ngày nữa có lẽ họ sẽ đi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong lòng tôi cười lạnh, vài ngày ư?

Sao có thể!

Trước khi bố mẹ tôi đến đã xin nghỉ dài ngày rồi, muốn đánh một trận trường kỳ mà.

Tối đó, chồng ôm chăn định lên giường ngủ, tôi một cước đá anh ta xuống giường.

“Vợ ơi, em làm gì vậy? Em không cho tôi lên giường thì tôi ngủ ở đâu?”

Tôi chỉ ra ngoài: “Ra sofa phòng khách mà ngủ.”

Chồng tôi tức giận nói: “Đừng làm loạn.”

Tôi nói: “Tôi không làm loạn, con gái anh ban đêm ngủ lăn qua lăn lại anh đâu phải không biết, cái giường này có thể ngủ được ba người sao?”

“Hơn nữa, chẳng phải anh nói ngủ ở đâu cũng như nhau à?”

“Anh muốn ra sofa thì ra sofa, không thì trải chiếu ngủ dưới đất, tùy anh.”

Chồng tôi nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn lủi thủi ra sofa.

Cả đêm đó, đèn phòng khách cứ bật rồi tắt liên tục.

“Mẹ, mẹ dậy đi vệ sinh à?”

“Bố, bố dậy đi vệ sinh à?”

“Mẹ, mẹ dậy uống nước à?”

“Bố, bố dậy uống nước à?”

Người già dễ bị tiểu đêm, đặc biệt là mẹ chồng tôi, bà ta còn bị viêm phụ khoa, một đêm phải chạy vào nhà vệ sinh sáu bảy lần.

Bốn người già luân phiên đi vệ sinh, cộng thêm dậy uống nước.

Theo thống kê chưa đầy đủ của tôi, cả đêm đó, số lần đèn phòng khách và cửa mỗi phòng được bật tắt cộng lại không dưới mười lần.

Chồng tôi nằm trên sofa bị làm phiền đến mức lăn qua lăn lại.

Đến bốn giờ sáng, cuối cùng cũng không còn ai đi vệ sinh, cũng không còn ai uống nước, chồng tôi vừa định chợp mắt.

Haiz, bố chồng lại thức dậy.

Chồng tôi cố nén giận: “Bố, bố lại muốn làm gì nữa?”

Bố chồng hắng giọng: “Bố ra ngoài đi dạo một lát, con cứ ngủ đi, không cần bận tâm bố.”

Chồng tôi ngớ người.

Bốn giờ sáng dậy đi dạo?

Tối om thế này có gì mà đi dạo?

Sau khi bố chồng ra ngoài, chồng tôi tức giận đ.ấ.m một quyền vào sofa, rồi bứt mấy nắm tóc.

Nghe động tĩnh của chồng, tôi nằm trong phòng ôm con gái, cảm thấy cả người sảng khoái tinh thần.

Sáng thức dậy, dưới mắt chồng tôi toàn là quầng thâm.

Anh ta ngáp ngắn ngáp dài, uể oải đánh răng.

Ấy vậy mà đánh răng cũng không yên, lại có chuyện.

Mẹ chồng sáng dậy tranh nhà vệ sinh, đụng phải mẹ tôi.

Hai người không ai chịu nhường ai.

Mẹ chồng nói: “Tôi đi trước, đây là nhà con trai tôi!”

Mẹ tôi không hề khách khí: “Dựa vào đâu? Đây còn là nhà con gái tôi nữa!”

Hai người bà nói một câu, tôi nói một câu, cãi nhau không ngừng.

Không ai nhường ai, cuối cùng suýt nữa động tay.

Chồng tôi kẹp giữa, bên trái khuyên một câu “Mẹ ơi mẹ nói ít thôi”, bên phải lại khuyên một câu “Mẹ ơi mẹ bớt giận”, vã mồ hôi hột vì lo lắng.

Tôi vừa đút cơm cho con gái, vừa thong dong nhìn, không xen vào.

Đợi chồng tôi khó khăn lắm mới giải quyết xong hai bà mẹ, bồn rửa mặt lại bị bố chồng và bố tôi chiếm dụng.

Chồng tôi sốt ruột đi làm nên đứng cạnh sốt ruột không chịu nổi, cuối cùng đành ôm cốc đánh răng vào bếp đánh đại.