Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
04
Châu Du Bạch thật sự có ý định khuấy đảo cái nhà này cho long trời lở đất.
Mỗi ngày, dưới danh nghĩa đến thăm bố, cậu ta đều thêm mắm thêm muối kể những chuyện khiến bố cậu ta phiền lòng ngay trong phòng bệnh.
Hết tố cáo cô nhân tình bé nhỏ của ông ta ngoại tình, lại kể chuyện con riêng của ông ta gây rối ở công ty.
Thuận tiện ám chỉ những khuyết điểm của tôi, khiến tôi ở bên cạnh thấp thỏm lo âu.
Mấy lần lão già đã phải cấp cứu rồi.
Sau một tháng, lão già thành công chuyển vào phòng Chăm sóc tích cực (ICU).
Qua tấm kính phòng bệnh, tôi nhìn người chồng danh nghĩa của mình rơi vào hôn mê, khoanh tay thở dài.
“Con ghét bố đến vậy sao?”
“Ông ta không chết, tiền đâu mà con tiêu xài.”
“Không chỉ vì chuyện này đúng không.”
Dù lão già vẫn luôn hạn chế chi tiêu của Châu Du Bạch, nhưng với thân phận thiếu gia nhà Châu gia, cậu ta chưa bao giờ thiếu tiền.
Nụ cười bất cần đời của Châu Du Bạch nhạt dần, đáy mắt lộ vẻ lạnh lùng.
“Mẹ nhỏ, cô quản nhiều quá rồi đó.”
“Thật sự coi mình là mẹ con sao?”
Tôi bị cậu ta nhìn đến sởn gai ốc, đành chuyển chủ đề.
“Lấy được tiền rồi, con định làm gì?”
“Đương nhiên là đi chơi cho đã rồi.”
Cậu ta lại trở về dáng vẻ phóng đãng, nhếch môi nhìn tôi.
Tôi gật đầu, trong lòng lại vô cớ có chút bất an.
Châu Du Bạch hận bố cậu ta quá sâu đậm.
Vội vàng mong lão già c.h.ế.t như vậy, nguyên nhân nhất định không đơn giản như thế.
Mặc dù trong chuyện trai gái cậu ta rất ngây thơ, nhưng trong những chuyện khác lại có phong thái tàn nhẫn, giả dối.
Hoàn toàn không giống một thiếu niên mười tám tuổi chút nào.
Cậu ta rốt cuộc đã trải qua những gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nghe tiếng máy đo nhịp tim, tôi lắc đầu.
Tôi quan tâm cậu ta làm gì chứ.
Dù sao cũng không liên quan gì đến tôi.
Đúng là sống trong những ngày tháng an nhàn quá lâu, tôi bắt đầu tràn đầy lòng trắc ẩn rồi.
05
Nửa đêm,
Tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện.
“Cô Khương, chồng cô không ổn rồi!”
“Đang cấp cứu.”
“Cô mau đến một chuyến.”
Khoác vội một chiếc áo khoác là tôi đã vội vã chạy ra ngoài.
Đây đã là lần thứ ba lão già vào phòng mổ trong tháng này rồi.
Tôi đã xem bệnh án của ông ta, biết rằng ông ta có lẽ không qua khỏi đêm nay.
Tỉ phú qua đời, đến lúc đó bệnh viện chắc chắn sẽ đầy rẫy truyền thông đến dò la tin tức.
Tôi phải xây dựng hình tượng người vợ yêu chồng trước công chúng, cố gắng nhờ dư luận mà kiếm thêm vài căn nhà nữa.
Ghế sau chiếc Rolls-Royce, tôi tỉ mỉ trang điểm một lớp trang điểm buồn bã, đáng thương.
Tài xế: “Phu nhân, chúng ta đến nơi rồi.”
Tôi: “Đừng giục, đừng giục, còn thiếu một chút má hồng nữa.”
Tài xế: ???
“À không, ý tôi là, tôi quên mang điện thoại rồi.”
Vừa vào bệnh viện, tôi đã mắt đỏ hoe chạy thẳng đến Phòng VIP tầng thượng.
“Ông xã! Ông sao rồi.”
“Bác sĩ, ông xã tôi đang ở đâu? Mau đưa tôi đi.”
“Hu hu hu, nếu ông ấy mà đi rồi, em cũng không muốn sống nữa đâu.”
Dưới ánh mắt thương hại của những người xung quanh, tôi khóc càng to hơn.