Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi và Tạ Nhiên kết hôn. Bởi vì, bố tôi bị phá sản, thế là vội vàng gả tôi cho anh. Nghe đâu anh có một "bóng hình năm xưa" nên tôi chỉ cần ngoan ngoãn làm bình hoa, ôm tiền sống qua ngày là được.

Quá tuyệt!

Đợi đến khi vét đủ tiền rồi, tôi sẽ chủ động đệ đơn xin "thoái vị".

Một năm sau, Tạ Nhiên say khướt gọi cho tôi:

"Em còn chưa chịu lấy ai là đang chờ anh hả? Thôi được, anh chịu thiệt một chút, chúng ta tái hôn nhé?"

Tôi vờ khó xử: "Em cũng muốn lắm, nhưng mà... em đang ở cữ."

Đầu dây bên kia im lặng.

—-

Tôi và Tạ Nhiên kết hôn. Không váy áo lộng lẫy, không sính lễ rình rang, tôi cứ thế "b,án mình" cho xong. Đêm tân hôn, Tạ Nhiên say bí tỉ, ôm bạn bè đến tận nửa đêm mới về.

"Về rồi à?" Tôi lon ton chạy ra đỡ anh.

Tạ Nhiên nhìn tôi, ánh mắt khẽ d.a.o động, ngay sau đó liền cúi xuống hôn. Tôi theo bản năng muốn kháng cự, nhưng nghĩ lại liền thôi, còn chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, cười ngọt ngào:

"Ba mươi tỏi của ba em, anh chuyển khoản cho ông ấy chưa?"

Tạ Nhiên khựng lại, đẩy tôi ra, cau mày:

"Tô Minh Nguyệt, em rẻ mạt đến thế cơ à?"

Tôi đứng hình mất một giây, cảm thấy lòng mình hơi nhói. Nhưng rất nhanh, tôi đã lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh:

"Em thấy em đáng giá lắm chứ bộ. Ba mươi tỏi đó, cả đời này em cũng không kiếm nổi."

"Được thôi. Vậy thì cứ ôm ba mươi tỏi đó mà thủ tiết cả đời đi."

Anh ta mất hứng, giật phăng chiếc cà vạt ném xuống đất rồi bỏ vào phòng tắm. Tôi thở dài, nhặt quần áo anh ta tiện tay vứt trên sàn, tống hết vào máy giặt rồi về phòng mình ngủ.

—-

Ba tôi làm ăn thua lỗ, công ty đứng trước bờ vực phá sản. Sở dĩ tôi tìm đến Tạ Nhiên là vì ông nội tôi năm xưa đã cứu mạng ông nội anh. Thế nên, khi nghe ông nội anh ngỏ ý muốn kết thông gia, cả nhà tôi mừng rơn, vội vã "b-án" tôi với giá ba mươi tỏi. Trước đó, tôi cũng có nghe phong phanh vài tin đồn về Tạ Nhiên.

Thời đi học, anh là hot boy ngổ ngáo, sau khi ra trường thì trở thành tổng tài bá đạo khét tiếng. Xung quanh anh không thiếu bóng hồng vây quanh, nhưng anh vẫn luôn giữ mình, chẳng màng đến chuyện yêu đương.

"Gả vào đó rồi thì cứ nhắm mắt cho qua, làm tròn bổn phận của một người vợ là được."

Mẹ tôi dặn đi dặn lại như vậy, tôi không dám quên. Vì thế, dù đêm tân hôn, khi Tạ Nhiên ôm tôi, trên người anh nồng nặc mùi nước hoa, tôi cũng không hé răng nửa lời. Đợi đến tận mười hai giờ đêm mà anh vẫn không làm gì, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Chắc là "ăn no" ở ngoài rồi nên về nhà không muốn "ăn" nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi cầm điện thoại lên, tràn ngập tin nhắn chúc mừng của bạn bè. Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, tôi chỉ thấy châm biếm. Lướt xuống dưới, tôi khựng lại khi thấy một cái tên quen thuộc. Lòng tôi bỗng dưng nhói lên:

"Minh Nguyệt, em vẫn còn yêu anh, đúng không? Em không phải là người phụ nữ chỉ biết có tiền mà."

Là Tiêu Dịch. Anh chàng học trưởng, đồng thời cũng là người yêu cũ của tôi. Tin nhắn của anh ta dài dòng văn tự, lại còn sến súa trẻ con, tôi chẳng buồn đọc, xóa thẳng tay rồi chặn luôn.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, chờ Tạ Nhiên thức giấc. Anh ngủ đến tận mười giờ mới uể oải bước xuống nhà. Tôi ân cần đứng bên cạnh nặn kem đánh răng, rót nước rửa mặt cho anh, sau đó lại nhẹ nhàng vuốt vén giúp anh.

Anh khựng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét:

"Sáng sớm đã bày trò lấy lòng, em lại muốn gì nữa đây?"

Giọng anh đầy vẻ châm biếm. Tôi không để bụng, cười tươi rói:

"Hôm nay phải về nhà ông nội, anh quên rồi à?"

Anh liếc xéo tôi, mặt không cảm xúc: "Trong khoản nịnh bợ người già thì em đúng là cao thủ."

"Nếu anh muốn, em cũng có thể lấy lòng anh mà."

Tôi hít sâu một hơi, ngập ngừng đưa tay cài cúc áo sơ mi cho anh. Tạ Nhiên đứng im, chỉ cúi đầu nhìn tôi bằng nửa con mắt. Chiếc sơ mi được may đo tỉ mỉ, khuy áo lại hơi nhỏ, cộng thêm việc bị anh nhìn chằm chằm như vậy, tôi căng thẳng đến mức tay run lẩy bẩy.

"Anh cúi xuống một chút đi, em với không tới."

Giọng tôi vô thức trở nên nũng nịu. Anh nghe vậy liền cúi đầu, dồn tôi vào chân tường:

"Em có biết, sáng sớm mà giở trò làm nũng với đàn ông thì có nghĩa là gì không?"

"Không biết." Tôi giả ngây.

Tạ Nhiên nhìn xoáy vào mắt tôi, hơi thở nóng rực phả vào mặt khiến gò má tôi nóng bừng. Ngay khi tôi định nhắm mắt lại, anh bỗng cất giọng:

"Nhìn em bây giờ chẳng khác nào đang viết ba chữ 'Tôi cần ti ền' lên trên mặt."

Tim tôi hẫng một nhịp, cảm thấy bị sỉ nhục. Máu nóng dồn lên não, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh:

"Vậy anh có cho không?" Tôi lả lơi ôm lấy eo anh ta, nhõng nhẽo: "Ông xã à."

Yết hầu anh khẽ động, sững người mất vài giây rồi vội đẩy tôi ra, vẻ mặt ghét bỏ: "Em nghĩ em là vàng là ngọc chắc? Chạm vào một cái là phải trả tiề n à?"

"Vậy anh chạm thử đi." Tôi vẫn tươi cười đáp lại.

"Bẩn."

Có lẽ cảm thấy mệt mỏi, anh hừ lạnh một tiếng, đẩy tôi ra rồi sải bước đi thẳng. Nhìn bóng lưng anh khuất dần, trái tim treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hạ xuống.