Cố Tu Viễn cúp máy rồi quay người lại, nét mặt u ám trên tôi chưa kịp giấu đi, đành cố gượng cười một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Tôi vừa định mở lời thì Cố Tu Viễn đã nhìn tôi vài giây, bỗng nhiên sải chân quay đầu rời đi.
Chớp mắt, anh đã rẽ qua góc hành lang, hoàn toàn khuất bóng.
Tôi hít sâu một hơi, nhanh chóng quay về phòng khám. Tiểu Chu ngạc nhiên chạy lại gần:
“Chị quay lại nhanh vậy? Hai người nói gì rồi? Em nói rồi mà, ly hôn rồi anh ta nhất định sẽ hối hận, sớm muộn gì cũng tìm đến chị. Sao? Em đoán chuẩn không?”
“Giỏi vậy thì em dứt luôn nghề đi bói dưới gầm cầu đi.” – tôi lạnh mặt đáp lại. “Ngoài kia còn bệnh nhân đang xếp hàng, em còn tâm trạng tám chuyện?”
Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa vang lên.
Tiểu Chu lập tức bật dậy:
“Chắc chắn là Cố tổng quay lại tìm chị rồi! Để em mở cửa!”
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng khám.
Cửa mở ra, người đứng ngoài lại là đồng nghiệp từ khoa bên cạnh.
Trên ngón tay trỏ của cô ấy là một chiếc móc khóa nhỏ xinh, trên đó gắn vài khung ảnh tròn bằng đồng cổ.
“Bác sĩ Lâm, cái này là của chị phải không?” – cô ấy đưa móc khóa cho tôi – “Em nhặt được ở cửa thang máy. Móc này tính ra là đồ cổ rồi đó nha, giờ ai còn dùng chìa khóa đâu, toàn dùng khóa vân tay thôi. Với cả… ảnh trên đó chắc cũng chụp từ lâu lắm rồi ha?”
Tiểu Chu nhìn thoáng qua, tò mò nhìn sang tôi:
“Em còn chưa từng thấy chị có món này đó, nhìn là biết đồ cổ liền. Hồi đó chị bao nhiêu tuổi? Mười lăm, mười sáu?”
Tôi nhìn mấy bức ảnh đó, bất giác thất thần.
Đồng nghiệp lên tiếng:
“Em cũng đoán cỡ mười lăm, mười sáu á. Tuy mặt còn non nớt, nhưng dáng vẻ cũng không khác giờ là mấy. Không thì em cũng chẳng nhận ra là của chị đâu.”
Tôi nắm chặt móc khóa trong tay, mỉm cười:
“Chụp hồi cấp hai đấy, đúng là lâu lắm rồi. Cảm ơn em đã nhặt giúp chị.”
Cô ấy xua tay:
“Chuyện nhỏ thôi. Mà công nhận, bác sĩ Lâm từ bé đã đẹp rồi ha, hồi đó chắc cũng là hoa khôi trường nhỉ?”
Hình như thấy sắc mặt tôi hơi không đúng, Tiểu Chu vội cười ha hả rồi đẩy đồng nghiệp ra ngoài:
“Rồi rồi rồi, hôm khác mời chị ăn cơm nha. Bên em còn cả đống bệnh nhân chờ đấy, hôm nay mình tám tới đây thôi.”
…
Giờ nghỉ trưa, tại nhà ăn nhân viên bệnh viện.
Tôi bê khay cơm đi vào, tìm một góc khuất ngồi xuống ăn.
Chưa kịp ăn được mấy miếng, đã nghe mấy đồng nghiệp ngồi bàn bên vừa ăn vừa trò chuyện, nhắc đến cái tên “Cố Tu Viễn”.
“Cố Tu Viễn càng lúc càng nổi tiếng rồi, chuyện ảnh đến bệnh viện mình khám cũng lên cả tin tức luôn đó.”
“Ảnh đến viện mình khám, chắc chắn là tìm bác sĩ Lâm chứ còn ai nữa?”
“Không đâu, nghe nói á, ảnh bị vấn đề ở thận đó. Chứ không thì, chị nghĩ bác sĩ Lâm ly hôn với ảnh vì gì?”
“Thật á? Anh ta cao to đẹp trai vậy mà trông đâu giống kiểu… không được đâu ha.”
Tôi hít sâu một hơi, bỏ luôn cả khay cơm, đứng dậy rời đi.
Về lại văn phòng, tôi bực bội bóp trán, rồi thò tay vào túi, lấy ra chiếc móc khóa đính ảnh kia.
Món này… không phải của tôi.
Trong lòng tôi dấy lên một phỏng đoán, nhưng tôi không dám tin.
Làm sao Cố Tu Viễn có thể giữ ảnh của tôi chứ?
Vừa nãy đi ngang khu chờ khám, TV hình như đang chiếu chương trình gì đó, trùng hợp làm sao, tôi lại nghe thấy ba chữ “Cố Tu Viễn” vang bên tai.
Tôi không nghe rõ MC nói gì, nhưng vài từ tôi vẫn bắt được:
“Thành đạt”, “phát triển sau khi về nước”, “xếp hạng tài sản cá nhân”…
Nghĩa là gì?
Chẳng lẽ sau khi ly hôn, anh ta ra nước ngoài?
Và giờ mới trở về?
Tôi còn đang thất thần thì điện thoại vang lên.
Tôi liếc nhìn số gọi đến, cau mày, trong lòng do dự không biết có nên bắt máy hay không.
Nhưng người gọi dường như rất kiên nhẫn, sau khi cuộc gọi đầu bị từ chối, lại gọi lại thêm một lần nữa.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện