Bất đắc dĩ, tôi đành phải bắt máy:
“Xin chào.”
“Tích Tích đó à?”
Đầu dây bên kia là một giọng nói tuy đã có tuổi nhưng vẫn rất hiền từ.
Là bà nội của Cố Tu Viễn.
Tôi gượng cười, lên tiếng:
“Là cháu đây ạ, chào bà.”
“Tích Tích à, cuối cùng cháu cũng chịu nghe điện thoại của bà rồi. Tu Viễn về nước rồi, cháu biết không?”
Tôi thầm nghĩ, ngay cả chuyện anh ấy ra nước ngoài tôi còn không biết.
Tôi không đáp. Bà lại nói tiếp:
“Tích Tích à, mấy hôm nay cháu có rảnh không, đến nhà ăn bữa cơm nhé? Bà làm bánh chẻo cho cháu ăn!”
Tôi nói:
“Xin lỗi bà, dạo này cháu bận lắm, còn phải trực ca đêm, sợ là không có thời gian ghé qua.”
“Công việc thì bao giờ chẳng bận. Tối không được thì trưa cũng được mà…”
Chưa kịp để bà nói hết, tôi đã cắt ngang:
“Bà ơi, xin lỗi, cháu còn đang bận việc, cháu cúp máy trước ạ.”
“Cái đứa nhỏ này, hai đứa định làm bà tức chết hay sao? Ôi trời ơi, bà lớn tuổi thế này rồi, còn sống được bao lâu nữa đâu…”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc móc khóa trong tay, gượng cười:
“Bà ơi… có lẽ giữa bọn cháu có hiểu lầm gì đó. Bọn cháu chia tay lâu rồi, bà… cũng đừng ép anh ấy nữa…”
“Tích Tích, bà chỉ hỏi cháu một câu thôi. Năm đó, tại sao cháu lại đòi ly hôn?”
Tôi cười khổ.
Phải rồi… năm đó, ai cũng biết là tôi là người đề nghị ly hôn.
Nhưng không ai biết…
Tôi lên tiếng:
“Bà ơi, cháu còn phải làm việc. Dạo sau nhất định cháu sẽ đến thăm bà. Tạm biệt ạ.”
Tôi bất chấp lễ nghi, lập tức dập máy.
Chỉ cần trễ thêm một giây, tôi sợ mình sẽ bật khóc.
Chiếc móc khóa trong tay, tấm ảnh bên trong là tôi thuở thiếu nữ – tràn đầy sức sống, nụ cười trên mặt rạng rỡ ngọt ngào.
Hồi đó, tôi vẫn chưa từng nếm qua nỗi đau của tình yêu.
Ba năm sau, khi tôi đang học đại học, bị những môn học y khô khan và khắc nghiệt vắt kiệt tinh thần, thì cái tên “Cố Tu Viễn” vang dội khắp khoa với danh tiếng học bá. Anh còn khiến đám học dốt ganh tỵ khi từng tuyên bố: “Học hành chẳng có gì khó.”
Tôi lúc ấy có lẽ bị những bài học khó nhằn làm cho phát điên, thấy ngứa mắt Cố Tu Viễn, rồi buột miệng nói một câu vừa ngông cuồng vừa ngớ ngẩn:
“Anh ta học giỏi thì sao chứ, tôi đẹp là được. Có ngày tôi sẽ khiến anh ta quỳ gối dưới chân váy tôi cho coi!”
Tôi nói chỉ để xả stress, chẳng ngờ câu đó lại truyền đến tai người trong cuộc.
Nói xong tôi cũng quên mất tiêu.
Cho đến một ngày, Cố Tu Viễn thật sự đứng trước mặt tôi, hỏi:
“Nghe nói… cô muốn tôi quỳ dưới váy cô?”
Lúc đó tôi vừa mới cắt tóc ngắn, mặc một chiếc áo phông đen rộng thùng thình, quần thể thao lùng thùng, toàn thân chẳng có lấy một chút vẻ thướt tha của “váy lụa”.
Quả nhiên, Cố Tu Viễn nhìn tôi từ đầu đến chân, hỏi:
“Xác định là váy lụa, chứ không phải quần thể thao?”
Tôi lúc ấy xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ cho rồi.
Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời tôi bắt đầu gắn chặt với cái tên Cố Tu Viễn.
Tôi bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng, lấy tay che mặt trấn tĩnh mấy giây, sau đó đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Buổi chiều còn vài bệnh nhân cần can thiệp đặt stent động mạch vành, tôi phải đi kiểm tra trước.
Vừa bước ra cửa, tôi chợt thấy bóng người lướt qua trước mắt, một dáng người cao lớn quen thuộc.
Tôi ngẩng đầu nhìn theo, quả nhiên… là Cố Tu Viễn.
Sao anh ta lại quay lại nữa?
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện