Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi rót cho mẹ ly trà, mẹ vừa uống xong, bố tôi cũng đã tỉnh táo lại. Tôi lại đưa sang một bản hợp đồng ly hôn khác.
Cuối cùng, bố tôi run rẩy ký tên.
Lưu Phương lập tức vui mừng rạng rỡ, kéo tay bố tôi đặt lên bụng mình:
“Anh Triệu, bác sĩ nói đứa bé trong bụng em rất khỏe mạnh, chẳng bao lâu nữa anh sẽ có con trai rồi.”
“Cưới em đi, em nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt.”
Bố tôi, mắt vẫn đỏ ngầu, chăm chú nhìn cái bụng cô ta, dè dặt đưa tay vuốt ve.
“Cũng đúng… chẳng bao lâu nữa, mình sẽ có con trai rồi.”
Lưu Phương cười đắc thắng, ngẩng cao đầu nhìn tôi, kiêu ngạo nói:
“Gia Gia, mày cũng trưởng thành rồi, sau này đừng có đòi anh Triệu tiền chu cấp nữa. Nói rồi đấy, sau ly hôn ngoài căn nhà này thì hai mẹ con mày đừng mơ lấy thêm đồng nào!”
Nhìn cái bản mặt đó mà thấy kinh tởm.
Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn báo cáo DNA từ trước.
Tôi lạnh lùng cười, đưa hai tay ra đưa cho bố tôi:
“Cũng đừng nói con gái bất hiếu. Đây là kết quả xét nghiệm DNA đứa bé trong bụng Lưu Phương. Con đã dùng tóc của bố để làm đối chiếu.”
Lưu Phương mặt biến sắc, hoảng loạn nhào tới định giật lấy, nhưng tôi đã nhanh chóng đưa thẳng tận tay bố tôi.
Bố tôi đọc xong, sắc mặt lập tức trở nên vặn vẹo đáng sợ.
Lưu Phương cuống cuồng phân bua:
“Anh Triệu, chắc chắn là Gia Gia làm giả báo cáo này rồi!”
Tôi lấy điện thoại ra, lướt đến ảnh chụp được ở bệnh viện lúc cô ta cùng tên tóc vàng đi khám cùng nhau.
“Báo cáo có thể làm giả, người cũng làm giả được chắc?”
Bố tôi xem xong, tức đến mức vung tay tát thẳng Lưu Phương ngã lăn ra đất.
“Anh Triệu! Em biết sai rồi… Anh tha cho em đi mà…”
Lưu Phương quỳ dưới đất, đập đầu không ngừng.
Bố tôi nắm chặt tay, nghiến răng:
“Thằng đàn ông đó là ai?!”
Lưu Phương sợ đến không dám mở miệng, chỉ biết liên tục đập đầu xin lỗi.
Tôi nhếch môi:
“Là gã nhân tình mà cô ta dùng tiền của ông để bao nuôi. Cô ta còn đặc biệt đi chọc ối để gã đó yên tâm.”
“Tôi đã điều tra rồi. Từ lúc còn ở quê, cô ta đã không hề đoan chính, lén lút dây dưa với mấy người đàn ông, vì thế mới bị chồng trước đánh.”
“Còn giả vờ đáng thương, làm ra vẻ khốn khổ tội nghiệp. Chỉ có ông là bị cô ta lừa thôi.”
Nói xong, sắc mặt bố tôi đen kịt lại.
15
Tiếp đó, tôi không nói một lời liền đuổi thẳng cả hai ra khỏi nhà.
Tôi gọi bên quản lý tòa nhà đến giúp dọn hết những đồ bị đập phá ra ngoài vứt đi, sau đó thuê một công ty sửa sang lại căn nhà.
Rồi tôi xin phép giảng viên hướng dẫn để nghỉ một kỳ thực tập, đặt vé máy bay, đưa mẹ đi Lệ Giang ngay trong đêm.
Mẹ tôi vừa xuống máy bay vẫn còn ngơ ngác, chưa kịp hoàn hồn, tay nắm chặt lấy tôi không dám buông, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ rạng rỡ.
“Gia Gia, mẹ từng nghe người ta nói Lệ Giang rất đẹp… hóa ra là thật đấy.”
Vì cuối tuần nên không đặt được khách sạn, hai mẹ con tôi ở tạm một căn nhà trọ bình thường.
Nhưng đôi mắt mẹ lại rực sáng, với thứ gì cũng thấy mới mẻ, thú vị.
“Mẹ ơi, mẹ từng đi bar chưa? Con dẫn mẹ đi quẩy nhé!”
Mẹ thay chiếc váy dây xinh đẹp, vui vẻ xoay người trước gương mấy vòng. Tôi giúp mẹ chụp vài tấm ảnh, đăng lên vòng bạn bè.
Chưa đầy năm phút sau, phần bình luận đã đầy ắp like, còn có bạn cũ nhắn hỏi hẹn đi chơi cùng.
Bar đông người, tôi dẫn mẹ đến quầy ngồi uống.
Một ông chú tây đẹp trai tóc vàng mắt xanh muốn gọi đồ uống, nhưng bartender không hiểu anh ta nói gì.
Mẹ do dự một lát rồi bước lên giúp dịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dù đã lâu không làm nghề, lúc đầu hơi gượng gạo, nhưng càng về sau lại càng lưu loát. Ông chú kia mời mẹ uống rượu, hai người nói chuyện rất hợp.
Tôi đứng bên cạnh, giống như một fangirl nhỏ ngắm nhìn mẹ rạng rỡ lấp lánh dưới ánh đèn.
Trên đường về nhà trọ, mẹ hớn hở kể với tôi rằng ông chú kia rất hài hước, còn hẹn sáng mai đi ăn sáng.
Tôi cong mắt cười:
“Mẹ à, mẹ ly hôn rồi, giờ có thể cân nhắc chuyện tình cảm được rồi đó.”
Mẹ hơi thẹn thùng, rồi cũng bật cười:
“Mẹ sẽ không tái hôn nữa. Không muốn lại trở thành ‘vợ của ai đó’, đánh mất cái tên của mình một lần nữa.”
“Mẹ muốn tìm lại công việc phiên dịch, làm lại từ đầu.”
Tôi cười, vòng tay ôm lấy vai mẹ:
“Hay quá! Con cũng sắp thực tập rồi, hai mẹ con mình thi xem ai kiếm được việc trước!”
Mẹ vui như trẻ nhỏ:
“Mẹ giỏi lắm đấy, nấu ăn ngon, dọn nhà sạch, còn biết chăm con béo trắng tròn!”
Điều mẹ tiếc nuối nhất trong đời là không thể tự tay nuôi tôi lớn.
Nhưng không sao cả.
Từ giờ, tôi sẽ luôn bên cạnh mẹ, giúp mẹ tìm lại chính mình.
Về sau...
Tôi trở lại trường thực tập, bố từng đến tìm mẹ và tôi.
Ông ta đứng ngoài quán cà phê, nhìn thấy mẹ tôi mặc bộ suit chỉnh tề, đang phiên dịch cho khách. Cả người mẹ tỏa sáng, giống hệt như dáng vẻ rạng ngời thuở ban đầu ông ta từng yêu.
Ông ta bước tới, bắt chuyện:
“Anh đã dứt khoát với Lưu Phương rồi. Giờ anh cũng nhận ra, anh chỉ yêu mình em thôi.”
Nhưng mẹ tôi lập tức rút tay về:
“Xin lỗi, giữa chúng ta không còn gì nữa. Anh còn yêu em hay không là việc của anh.”
Tôi nhìn thấy mẹ thẳng lưng đứng trước mặt ông ta, cười lạnh:
“Anh yêu ai, hay chỉ yêu ai, đều chẳng liên quan đến tôi.”
Tôi nhìn thấy bố ngồi thụp xuống trước cửa quán, ôm mặt khóc nức nở.
Ừ, ông ấy từng yêu mẹ tôi rất nhiều.
Nhưng cũng chính tay ông ấy đã phá nát gia đình này.
Ông vốn không định ly hôn, chỉ là không biết từ bao giờ mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Sau đó, ông không dám đến làm phiền mẹ nữa.
Tôi nghe nói việc kinh doanh của ông thất bại, công ty cũng tiêu tan.
Lần sau gặp lại, trông ông ấy như già đi mấy chục tuổi, tóc bạc gần hết.
Còn Lưu Phương…
Tôi đã công bố hết những chuyện xấu xa cô ta từng làm về tận quê.
Giờ cô ta không dám vác mặt về làng nữa.
Với bản tính đó, cô ta vẫn đang làm mấy trò câu dẫn người khác.
Nghe nói có lần đụng nhầm một người không dễ chơi, bị đánh đến thảm, còn bị quay video tung lên mạng.
Giờ cô ta trở thành một “tiểu hotgirl tai tiếng” tại địa phương rồi.
Nhưng còn mẹ tôi…
Bà đã tìm lại được chính mình.
Công việc thuận lợi, tinh thần cũng ngày càng tốt hơn.
Vừa mở cửa nhà, tôi đã nghe thấy giọng nói vui vẻ của mẹ:
“Gia Gia, hôm nay mẹ làm món cá chép kho mà con thích nhất đấy~”
“Dạaa~ Mẹ là người tuyệt nhất luôn!”
Vừa đảm việc ngoài xã hội, vừa đảm đang chuyện bếp núc—cuối cùng, mẹ tôi cũng đã bước ra khỏi những tháng ngày cay đắng!
-Hoàn-