Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc này Lâm Mặc cũng thu tay lại, cô bé đã trở lại bình thường, vẫn còn có chút mơ hồ nhìn Lâm Mặc.
“Tình Tình, đi, đi tìm bà cố, bà ấy có thể xoa dịu cơn giận của Sơn Quân.”
Người đàn ông lao tới túm lấy cô bé, còn trừng mắt nhìn Lâm Mặc một cái, ba người vội vàng chạy xuống núi.
Tại chỗ cũ.
“Sơn Quân?”
Lâm Mặc quay đầu lại, bên cạnh ông Thọt và Đại Chủy xuất hiện.
Đại Chủy khinh thường nói: “Cái gì mà Sơn Quân chó má, chỉ là một con địa tinh mà thôi.”
Đôi mắt Lâm Mặc khẽ nheo lại.
Về địa tinh, anh đã từng đọc thấy trong sách.
Địa tinh khác với yêu.
Yêu thuộc về thiên địa dưỡng dục, bất kể là thi yêu hay yêu tộc thuần chủng, đều là sự lột xác của tầng thứ sinh mệnh.
Còn địa tinh.
Theo một ý nghĩa nào đó chính là linh trí hậu thiên sinh ra.
Bản thể của những thứ này có thể có nhiều loại, tầng thứ sinh mệnh cũng không cao, nhưng lại rất khó đối phó, đặc biệt là khi không biết rõ lai lịch.
“Địa tinh…”
Lâm Mặc lẩm bẩm một tiếng, cau mày nói: “Mùi hương khói kia?”
“Có người cúng bái, lâu ngày, địa tinh ngưng tụ thành thân hương hỏa, người đến gần sẽ dính phải mùi hương đó.” Ông Thọt giải thích.
Lâm Mặc nghe vậy vỗ trán.
Anh lẽ ra phải nghĩ ra mùi hương trên người Hà Nhã Văn chính là cái này.
Nghĩ đến đây.
Lâm Mặc lập tức lấy điện thoại ra, lúc này đã ra khỏi núi sâu nên cũng có chút sóng.
“Alo…”
Đầu dây bên kia.
Giọng nói mềm mại đang ngủ say của Hà Nhã Văn vang lên.
“Sao thế, Lâm Mặc?”
44_“Gần đây nhà cô có chiêu chọc cái gì về không?” Lâm Mặc hỏi thẳng.
Hà Nhã Văn ngáp một cái, giọng nói vô cùng mệt mỏi.
“Lâm Mặc, đợi tôi ngủ một lát rồi gọi lại cho anh được không, tôi giờ buồn ngủ lắm, tối qua nói chuyện với mẹ đến sáng, thật sự không chịu nổi nữa rồi.”
Nói xong điện thoại lập tức bị cúp.
“Cái này…”
Lâm Mặc cau mày, đây là lần đầu tiên Hà Nhã Văn cúp điện thoại của anh!
Và lúc này.
“Vù vù…”
Một luồng gió kỳ lạ truyền đến.
Lâm Mặc đang cau mày theo bản năng quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía sâu trong rừng núi.
“Tìm tôi gây chuyện à?”
“Ừ, tìm gây chuyện đó.”
Giọng của ông Thọt và Đại Chủy vang lên.
“Chắc là vừa rồi cậu làm kinh động đến hắn, đây là địa bàn của người ta, lẽ nào lại không chỉnh đốn cậu cho ra trò à.”
Lâm Mặc nghe vậy cười cười, thân hình lập tức lao về phía xa.
Trong nháy mắt.
Trong một khu rừng, Lâm Mặc đứng dưới một cái cây.
Bóng cây lớn bên cạnh che khuất anh.
“Khí tức của hắn ở phía đông, đi về phía đông, bên đó khí tức rất đậm đặc.” Ông Thọt nói.
--- Chương 315 ---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lâm Mặc lập tức lao về phía đông, cho đến khi đến một thung lũng đầy đá vụn.
“Chính là chỗ này rồi.”
Giọng của Đại Chủy vang lên, mang theo chút ngưng trọng.
“Tên này hơi mạnh, tôi có thể cảm nhận được hắn ở gần đây rồi, cẩn thận một chút.”
Lâm Mặc cũng lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, cảm giác của anh từng chút một quét về bốn phía.
Đột nhiên.
Vút!
Một tảng đá kỳ lạ bay về phía Lâm Mặc.
Lâm Mặc nhón mũi chân, tránh được đòn tấn công, “Tảng đá này từ đâu bay tới vậy?”
Giọng ông Thọt lập tức truyền đến.
“Đây chính là điểm khó đối phó của địa tinh, trong phạm vi bản thể của nó, nó gần như có thể không để lộ bất kỳ khí tức nào, vô hình vô dạng, rất quỷ dị.”
Lâm Mặc nghe vậy đang định nói.
“Bắt được ngươi rồi!”
Mắt anh chợt mở to, trong nháy mắt đã xuất hiện ở cách đó mấy chục mét.
Mờ mờ ảo ảo.
Một ông già lưng còng đang nắm một tảng đá, bị Lâm Mặc đột nhiên xuất hiện dọa cho giật mình.
“Này.”
Lâm Mặc nhe răng cười.
Nhưng giây tiếp theo.
Ông già đó cũng cười, ném tảng đá đi, thân thể cứ thế biến mất trong không trung.
Không phải rời đi.
Mà là biến mất hoàn toàn, cứ như thể từ đầu đến cuối chưa từng tồn tại vậy.
“Cái này…”
Lâm Mặc cau mày.
Thủ đoạn này, vẫn luôn là anh dùng để đối phó với người khác mà.
“Tiểu Mặc!”
“Thằng nhóc Lâm Mặc!”
Giọng của ông Thọt và Đại Chủy đồng thanh truyền đến.
Mắt Lâm Mặc nheo lại, trong cảm nhận của anh xuất hiện mấy sợi dây leo đang lao đến cực nhanh.
Trong nháy mắt.
Dây leo to bằng ba ngón tay quấn chặt lấy hai tay Lâm Mặc, còn có một sợi quấn lấy chân anh.
Theo dây leo co lại.
Lâm Mặc trực tiếp bị treo ngược trên một tảng đá khổng lồ.
Lúc này.
Ông già đó cũng xuất hiện lại trước mặt Lâm Mặc.
“Thằng nhóc, mày gan to lắm, dám mạo phạm lão phu, mày có biết lão phu có lai lịch thế nào không?” Ông già âm trầm nhìn Lâm Mặc.
Sắc mặt Lâm Mặc không hề thay đổi, chỉ đánh giá ông già từ trên xuống dưới.
Không có khí tức sinh mệnh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cũng không có sự tồn tại của âm khí.
Ông già này đứng trước mặt anh, cho anh cảm giác giống như một tảng đá cứng đầu không có chút khí tức d.a.o động nào.
“Ông có lai lịch gì?” Lâm Mặc bình tĩnh hỏi.
Ông già bị Lâm Mặc nhìn đến có chút không tự nhiên, nhưng nghĩ đến thằng nhóc trước mặt đã bị hắn trói chặt rồi.
“Hừ, thằng nhóc, ta thấy trong mắt ngươi không có chút kính sợ nào à, nghe cho rõ đây, lão phu Thương Tuần Sơn đắc đạo, được sương sớm thấm nhuần, chính là Sơn Quân!”
Nghe vậy, Lâm Mặc lại liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới.
Cái dáng vẻ khô đét này mà còn tự xưng là Sơn Quân.
“Này, cái làng dưới kia có quan hệ gì với ông, sao trên người cô bé đó lại có khí tức của ông?” Lâm Mặc lại hỏi.