Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một số nơi đối với những mãnh thú như hổ đều có thái độ sùng kính, cho rằng nơi nào có hổ dữ thì nơi đó núi rừng chắc chắn sẽ có sản vật phong phú.
Và nếu Sơn Quân xuống núi, điều đó có nghĩa là có thể có tai họa lớn, báo trước.
“Em gọi tôi là Sơn Quân?”
Lâm Mặc ngồi xổm xuống cười tủm tỉm nói: “Có phải em thấy tôi oai phong lẫm liệt như hổ không?”
Ai ngờ cô bé nhìn Lâm Mặc ngồi xổm xuống, đột nhiên giật mình.
“Sơn Quân đại nhân…”
Cô bé lại kêu một tiếng, có chút vụng về nói quỳ là quỳ xuống.
--- Chương 313 ---
“Hả?”
Trên mặt Lâm Mặc hiện lên một tia nghi hoặc.
Đúng lúc này.
“Tình Tình!”
Tiếng gọi dồn dập truyền đến.
Lâm Mặc quay đầu nhìn lại.
Xa xa một nam một nữ chạy đến, người phụ nữ cõng một cái gùi tre sau lưng, người đàn ông cầm d.a.o rựa trong tay.
Trang phục điển hình của người miền núi.
Thấy vậy.
Cảm giác của Lâm Mặc lại cẩn thận lan tỏa ra.
Quả nhiên.
Dưới chân núi có một ngôi làng, quy mô không nhỏ, có cả nhà lầu, biệt thự, trông điều kiện khá tốt.
“Anh, anh là ai?”
Người đàn ông vừa chạy vừa chất vấn Lâm Mặc.
Còn người phụ nữ thì đã lao đến trước ôm lấy cô bé.
“Bố ơi, anh ấy là Sơn Quân đại nhân.”
Cô bé lúc này hét lên một tiếng, rồi ngẩng đầu kể cho người phụ nữ nghe chuyện Lâm Mặc đã cứu cô bé lúc trước.
Lâm Mặc đứng sang một bên.
Anh cũng không nghĩ nhiều, cứu người chỉ là tiện tay mà thôi.
Tất nhiên, nếu có thể kiếm được một bữa ăn thì tốt nhất, không kiếm được thì anh cũng không lỗ.
Nhưng phản ứng của hai người này…
Đặc biệt là khi cô bé nói ra hai chữ Sơn Quân.
Phản ứng đầu tiên của người phụ nữ là giơ tay lên giả vờ dọa đánh vào miệng cô bé, còn sắc mặt người đàn ông thì nghiêm nghị.
“Tình Tình, con đừng nói bậy.”
Người đàn ông quát một tiếng, nói xong còn giơ tay vái lạy bốn phía.
Điều này khiến Lâm Mặc có chút khó hiểu.
Nói là nông thôn mê tín dị đoan, nhưng cũng không đến mức mẫn cảm quá đáng về sự tồn tại của Sơn Quân.
Dù sao cho dù có Sơn Quân, cùng lắm cũng chỉ là một con hổ mà thôi.
Đúng lúc này.
“Chàng trai trẻ, cậu là ai?”
Người đàn ông nhìn Lâm Mặc, trong mắt còn mang theo chút cảnh giác.
“Cả vùng núi phía nam này đều là núi non trùng điệp không thấy bóng người, trong làng cũng không thấy người lạ đến, sao cậu lại xuất hiện ở đây?”
Lâm Mặc nghe vậy tháo chiếc áo buộc quanh eo ra, lại kéo lại chiếc túi sau lưng.
“Dân phượt nghèo, tình cờ đi qua đây.”
Nói xong Lâm Mặc quay người định rời đi.
Dù sao sự cảnh giác của người đàn ông này khiến anh có chút không thoải mái.
Nhưng ngay khi anh định đi.
“Tiểu huynh đệ.”
Người phụ nữ ôm cô bé đi tới, “Tôi vừa nghe Tình Tình nói rồi, là cậu đã cứu con bé, đứa trẻ này không hiểu chuyện, cứ đòi lên núi hái quả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nói rồi người phụ nữ cúi người chào Lâm Mặc.
“Không có gì, tiện tay thôi.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lâm Mặc mỉm cười, nhưng ngay khi quay người, anh đột nhiên cau mày.
“Anh…”
Lâm Mặc cúi người xuống, trực tiếp tiến sát đến trước mặt người phụ nữ.
“Ấy, làm gì thế?”
Người phụ nữ giật mình.
Bên cạnh, người đàn ông lập tức giơ d.a.o rựa lên, “Thằng nhóc, mày làm cái quái gì thế?”
Lúc này Lâm Mặc đang nhắm mắt, trên người người phụ nữ này có một mùi hương, một mùi hương y hệt mùi hương trên người Hà Nhã Văn trước đây.
“Trên người cô, đây là mùi gì?”
Lâm Mặc thẳng thắn hỏi, còn vươn tay chỉ vào n.g.ự.c người phụ nữ.
Người phụ nữ nhìn ngón tay Lâm Mặc, phản ứng lại thì mặt lập tức đỏ bừng.
Sắc mặt người đàn ông càng thêm giận dữ.
“Thằng nhóc, mày mẹ nó tìm c.h.ế.t à, trêu ghẹo vợ tao?”
Nhìn người đàn ông giơ d.a.o rựa khí thế hừng hực, Lâm Mặc ngẩn người, bực mình nói.
“Ấy, nói gì thế, tôi đường đường là một thanh niên trai tráng lại đi trêu ghẹo vợ anh à?”
Lời này vừa ra.
Người đàn ông càng tức đến méo cả miệng.
“Mẹ mày, ý mày là vợ tao không đáng để mày trêu ghẹo đúng không.”
Nói rồi hắn giơ d.a.o rựa lên c.h.é.m về phía Lâm Mặc.
Lâm Mặc theo bản năng tránh né, ánh mắt đột nhiên rơi vào mắt người đàn ông, chỉ thấy trong đôi mắt hung dữ của hắn, ẩn hiện một bóng ma!
--- Chương 314 ---
“Đây là cái gì?”
Lâm Mặc một tay giữ chặt vai người đàn ông, ánh mắt dán chặt vào bóng ma trong mắt hắn.
Còn người đàn ông bị Lâm Mặc giữ chặt như túm gà con.
“Anh…”
Vùng vẫy không có kết quả, hắn bực bội nhìn Lâm Mặc.
“Buông ra, anh mau buông hắn ra.”
Người phụ nữ vội vàng chạy tới.
Lâm Mặc thấy vậy bèn buông tay.
Còn người đàn ông sau khi thoát khỏi liền muốn nói gì đó, nhưng bị người phụ nữ ngăn lại.
“Đi đi đi.”
Người đàn ông giận dữ gầm lên, người phụ nữ thì an ủi hắn.
Còn cô bé.
Cô bé cứ mở to mắt nhìn Lâm Mặc, miệng lại gọi một tiếng, “Sơn Quân đại nhân.”
Lâm Mặc nghe thấy thì thắc mắc.
Nhưng anh rất chắc chắn, mùi hương kia chắc chắn có điểm gì đó không đúng.
Nghĩ đến đây.
“Đứng yên.”
Lâm Mặc bước đến trước mặt cô bé, nhắm mắt một lát, một luồng dương khí tràn vào người cô bé.
Trong chốc lát.
Cô bé đột nhiên run lên toàn thân, hai mắt không kìm được mà trợn ngược lên.
Trước mắt Lâm Mặc, anh đột nhiên nhìn thấy một bóng người, đồng thời khu rừng xa xa cũng ầm ầm chấn động.
“Chuyện gì vậy!”
“Đây là Sơn Quân đại nhân nổi giận rồi.”
“Sơn Quân bớt giận, Sơn Quân xin bớt giận!”
Hai vợ chồng kia lập tức sợ hãi tột độ nhìn về phía khu rừng.