Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Nhã Văn đang cầm một cuốn sách đọc.

“Tạm được, đã ngủ mấy tiếng rồi.”

Vừa nói, cô vừa nhíu mày, giơ tay làm động tác bắt ấn.

Lâm Mặc cũng không nói nhiều, chuyên tâm lái xe.

Sau một ngày lái xe.

Anh đã thành công trở thành một tài xế lão luyện, tay lái vững vàng, chân ga cũng đạp rất mạnh.

Bên cạnh.

Hà Nhã Văn đang nghiên cứu thuật pháp đành ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Mặc đầy hứng thú, cô thở dài một tiếng.

Lâm Mặc thỉnh thoảng lại đạp mạnh chân ga.

Rõ ràng.

Cô không thể yên tâm đọc sách được nữa.

“Lâm Mặc.”

“Hả?”

--- Chương 525 ---

Lâm Mặc quay đầu lại, nhìn cô với ánh mắt dò hỏi.

Hà Nhã Văn do dự một chút, nhìn nụ cười nhạt bên khóe môi Lâm Mặc, cô bỗng nhiên như trút được gánh nặng, lười biếng tựa vào ghế phụ lái.

“Đêm hôm trước…”

Hà Nhã Văn suy nghĩ một lát, bây giờ mới hỏi điều cô tò mò nhất.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Mặc nghe vậy im lặng một lúc.

Nhưng anh cũng không giấu giếm, kể toàn bộ chuyện về sợi dây ràng buộc (kí ức) và những rủi ro tiềm ẩn.

“Cái thứ này tạm thời cứ mặc kệ đã, có thể là một quả bom, cũng có thể chỉ là một cái rắm, chuyện tương lai thì tương lai giải quyết.”

Đối với sợi dây ràng buộc đó.

Ban đầu Lâm Mặc có chút lo lắng, nhưng lời của Đỗ Tuyết Linh cũng có lý.

Theo lời cô ấy nói.

Sợi dây ràng buộc giống như hai đầu của một sợi dây, vậy thì dù tương lai nó bùng phát vào ngày nào.

Lâm Mặc tự tin.

Anh có thể g.i.ế.c Hứa Hòa Sinh một lần, thì cũng có thể như dẫm c.h.ế.t một con ch.ó mà g.i.ế.c hắn lần thứ hai.

Bên cạnh.

Hà Nhã Văn nhìn vẻ tự tin trên mặt Lâm Mặc, cô cũng nở nụ cười.

Nhưng đột nhiên.

Cô như nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.

“Sao vậy?”

Lâm Mặc lập tức phát hiện sự bất thường của Hà Nhã Văn.

Hà Nhã Văn há miệng, muốn nói gì đó, dường như không biết diễn đạt thế nào, cuối cùng lắc đầu.

“Không có gì.”

Lâm Mặc thấy Hà Nhã Văn không muốn nói thêm, liền không hỏi nữa, vừa đạp chân ga, vừa lấy điện thoại ra.

“Ngôi làng bí ẩn, thuật Saman mất hiệu lực…”

Lâm Mặc nhìn tin nhắn mà Mão Nhị gửi tới, nội dung bên trong chắc là hỏi được từ miệng con chồn vàng.

“Ngay cả yêu khí cũng biến mất không dấu vết…”

Lâm Mặc khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một câu.

“Quỷ dị thật!”

Thời kỳ mạt pháp, đạo pháp không hiển hiện.

Nhưng yêu khí tuyệt đối không thể bị ảnh hưởng.

Không nói gì khác, ngay cả tà vật cũng có thể dùng phương thức chú thuật để thi triển đạo pháp.

Vậy lời giải thích duy nhất là.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nơi đó có vấn đề.

Thoáng chốc.

Sau khi Lâm Mặc chạy trên đường cao tốc hơn một tiếng, anh vứt xe ở khu dịch vụ, cõng Hà Nhã Văn bắt đầu chạy bộ xuyên đêm.

Cho đến hơn ba giờ sáng.

Dưới chân núi.

“Lâm lão bản!”

Mão Nhị nhìn thấy Lâm Mặc lập tức kích động kêu lên.

Lâm Mặc thì dẫn Hà Nhã Văn đang không ngừng vuốt tóc đi tới, trên đường Hà Nhã Văn còn giận dỗi nhìn Lâm Mặc.

Nửa tiếng chạy nhanh đó.

Trực tiếp khiến cô bé này có một kiểu tóc “cuồng phong”, tóc bị thổi dựng đứng.

“Ồ, Hà tiểu thư.”

Mão Nhị nhìn thấy Hà Nhã Văn, vội vàng cúi người chào một tiếng.

“Chào anh.”

Hà Nhã Văn dịu dàng chào hỏi.

Mà Lâm Mặc trong khoảnh khắc đi tới, ánh mắt đã rơi vào con chồn vàng kia, dáng vẻ già nua sắp tàn hơi đó, khiến Lâm Mặc cũng phải hít vào một hơi khí lạnh.

Phải biết rằng đêm kia, con chồn vàng này còn rồng bay hổ nhảy cơ mà.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Vậy mà giờ dáng vẻ này.

Là do nơi quỷ dị này, hay là… thủ đoạn của chị Đỗ?

“Chít chít chít!”

Con chồn vàng nhìn thấy Lâm Mặc, lập tức kích động kêu lên, còn định đứng dậy.

Lâm Mặc ngẩn người một chút, rồi cười tủm tỉm nhìn con chồn vàng đó.

Đến lúc mấu chốt.

“Dừng dừng dừng!”

Mão Nhị xông tới chắn trước mặt Lâm Mặc, chắp tay ra hiệu bằng mắt cho con chồn vàng.

Con chồn vàng “chít” mạnh một tiếng.

Giống như trút ra lời lẽ cay nghiệt nào đó, sau đó cái m.ô.n.g đặt phịch xuống đất.

Mà Lâm Mặc nhìn Mão Nhị mặt đầy nụ cười giả lả, hỏi: “Con chồn vàng này có phải vừa nói lời thô tục chửi tôi không?”

Mão Nhị nghe vậy ngẩn ra, rồi vỗ đùi một cái.

“Trời ơi Lâm lão bản của tôi ơi, đến lúc nào rồi, anh đừng bận tâm chuyện này nữa, bây giờ trọng điểm là cái thôn kia kìa.”

Mão Nhị vội vàng kéo tay Lâm Mặc, giơ ngón tay chỉ về phía trước.

“Nơi đó… tà!”

Lâm Mặc định nói gì đó, thì thấy trên mặt Mão Nhị lộ ra vẻ ngưng trọng mà anh chưa từng thấy.

“Thật sự tà quái.”

“Tà quái đến mức tôi lăn lộn giang hồ bao năm, chưa từng thấy qua!”

--- Chương 526 ---

“Tà quái…”

Lâm Mặc nheo mắt lại.

Anh quét cảm quan một lượt, cảnh tượng gần một cây số đều hiện rõ trong mắt anh.

Nhưng nhìn kỹ, không có bất kỳ điều bất thường nào.

Bên cạnh.

Mão Nhị mặt đầy vẻ ngưng trọng, thấy Lâm Mặc thần sắc như thường, hắn ta giơ tay chỉ vào ngọn núi phía trước.

“Anh đi sâu vào vài bước sẽ biết thôi, trong ngọn núi này, thiếu mất một thứ gì đó…”

Nói xong Mão Nhị trực tiếp đi trước, vẫy tay ra hiệu Lâm Mặc đi theo.

Lâm Mặc cũng không dài dòng, đưa tay nắm lấy Hà Nhã Văn.

Hà Nhã Văn vẫn ôm một cuốn sách trong lòng, chậm hơn nửa bước cẩn thận đi theo Lâm Mặc.

Khi đi vào rừng núi.

Gió đêm mát lạnh thổi qua.