Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tôi Mão Nhị từ nhỏ đã là người có số mệnh âm (âm mệnh nhân), sống không quá hai mươi tám tuổi, hoàn toàn nhờ vào việc bái Hoàng gia làm thân khô (can thân) mới sống đến ba mươi chín tuổi này, mỗi ngày sống thêm đều như đang giành giật tuổi thọ với ông trời.”
Mão Nhị vừa đi vừa nói, giọng điệu trầm thấp dưới gió đêm mang một vẻ bi thương khó tả.
“Cũng vì thế, tôi sống càng lâu, càng có thể nhận ra những tồn tại mà người thường không thấy được, ví dụ như quỷ, tà vật, yêu quái, sơn tinh…vân vân…”
“Thế nhưng ở nơi này…”
Mão Nhị quay đầu nhìn Lâm Mặc, nuốt nước bọt, “Không có gì cả!”
“Là không có gì cả!”
Lâm Mặc hơi sững sờ trước giọng điệu của Mão Nhị.
Sau khi cảm ứng kỹ càng một lần nữa, sắc mặt anh cũng dần thay đổi.
Mão Nhị nhận ra sắc mặt của Lâm Mặc, vội vàng nói: “Thế nào?”
Lâm Mặc không trả lời, chỉ buông tay Hà Nhã Văn ra.
Nghiêng người, nhắm mắt.
“Oong!”
Một luồng dương khí cuồn cuộn bùng phát trong cơ thể Lâm Mặc.
Nhưng giây tiếp theo.
Lâm Mặc kinh ngạc mở mắt.
“Dương khí, không thể phóng ra ngoài?”
Lâm Mặc ngây ngốc lẩm bẩm.
Bên cạnh, Mão Nhị tặc lưỡi, dáng vẻ như muốn nói mình không nói sai mà.
Cả ngọn núi này, tưởng chừng bình yên vô sự, nhưng lại giống như một cái lồng, giam hãm sự biểu hiện của tất cả các loại sức mạnh.
Đặc biệt trong mắt Lâm Mặc.
Anh không cảm nhận được sự tồn tại của ngũ hành lực, càng đừng nói đến âm khí, trọc khí…vân vân…
Những thứ lẽ ra phải vô hình vô ảnh như gió mưa này.
Ở đây, hoàn toàn không thể cảm nhận được.
Thậm chí ngay cả dương khí của anh, khoảnh khắc vừa thoát khỏi cơ thể, cũng biến mất không chút dấu vết.
“Âm dương không hiển, ngũ hành không tồn, nơi này không nên xuất hiện mới phải, tà, cực tà!”
Mão Nhị mặt đầy mồ hôi lạnh, giọng nói run rẩy như bị điện giật, từ từ nhìn về phía Lâm Mặc.
Nhưng nhìn thấy cảnh đó.
“Này!!!”
Chỉ thấy Lâm Mặc một tay vác Hà Nhã Văn lên, xoay người bỏ chạy, tốc độ nhanh đến nỗi chỉ còn lại một bóng đen thoắt cái đã mất hút.
“Lâm lão bản, Lâm, Lâm Mặc, đồ má anh…”
Mão Nhị vỗ trán, vội vàng chạy đuổi theo Lâm Mặc.
Mấy gã thuộc Huyền Tổ bên cạnh nhìn đến mắt tròn xoe.
Lâm lão bản của tiệm đồ mã này, sao chạy nhanh thế?
Ngoài rừng.
Mão Nhị chạy ra đến nơi mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển như sắp chết, may mà Lâm Mặc cũng không bỏ đi hẳn, chỉ là sắc mặt có chút khó coi.
“Lâm lão bản, anh chạy cái gì!”
Mão Nhị nặn ra một nụ cười, mồ hôi không ngừng lăn xuống trên khuôn mặt trắng bệch.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Mão lão bản.”
Lâm Mặc nhìn từ trên xuống dưới Mão Nhị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gã số mệnh âm này, một khi cảm xúc kích động, trông thật sự như sắp “đi” bất cứ lúc nào vậy.
Nhưng mà sự quỷ dị ở đây…
“Ba phần trăm cơ hội của anh, xem ra không dễ lấy chút nào.”
Lâm Mặc lắc đầu.
Lời nói trước đó của Mão Nhị, quả thực đã khiến anh động lòng.
Nếu có ba phần trăm cơ hội giải quyết ân oán với Hoàng gia.
Vậy anh kiểu gì cũng phải thử.
Nhưng bây giờ đến xem xét, rõ ràng đây là một rắc rối lớn khác, chỉ cần sơ suất một chút là có thể gặp họa.
Đặc biệt sau khi trải qua chuyện Thi Tiên trước đó.
Đến giờ anh vẫn chưa biết xử lý nhục thân của Thi Tiên đó thế nào.
--- Chương 527 ---
Ngũ tộc và Đạo môn lại là những nguy cơ đang hiện hữu, anh thực sự không muốn dính líu thêm chuyện gì khác.
Hơn nữa, đối với Lâm Mặc.
Hiện tại ngoài rắc rối ra.
Chặng thứ tư của Chú Nhật Chú, Thái Âm Chỉ của Tử Ngọ Đoạn Thể Thiên, tất cả những điều này đều cần anh dành thời gian để tĩnh tâm tu luyện.
Vậy nên với tình hình quỷ dị trong ngọn núi này.
Ba phần trăm cơ hội, không tranh cũng chẳng sao!
“Ai!”
Mão Nhị thoáng nhìn ra ý định thoái lui của Lâm Mặc, nghiến răng xông tới, không chú ý còn ngã vật ra đất.
Nhưng gã ta trực tiếp ôm lấy đùi Lâm Mặc.
“Lâm lão bản, chúng ta là người nói chuyện phải giữ lời, không chơi trò bỏ chạy giữa trận đâu.”
Mão Nhị bộ dạng nói gì cũng không buông tay, ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt gần như sắp khóc.
“Tôi nói thật với anh nhé, lão Saman này mà không cứu được ra, anh trai tôi sẽ c.h.ế.t ở đây, đám chồn vàng Hoàng gia mà phát điên lên thì bất chấp tất cả đấy.”
“Anh cứ coi như giúp anh già tôi một tay, chỉ cần cứu được lão Saman đó ra là được.”
Mão Nhị nắm chặt ống quần Lâm Mặc, run rẩy đưa tay ra.
“Chỉ cần cứu được, anh già tôi sẽ lấy mạng mình giúp anh dàn xếp với Hoàng gia, anh không thể đi được!”
Lâm Mặc nhìn bộ dạng vô dụng của Mão Nhị, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
Sau khi do dự hết lần này đến lần khác, anh mới mở miệng nói.
“Vậy tôi coi như nể mặt anh Mão Nhị một lần, nhưng lời xấu nói trước, nếu sự việc không ổn, tôi quay người sẽ đi ngay.”
Trên mặt đất.
Mão Nhị nghe Lâm Mặc nói vậy, lập tức kích động kêu lên.
“Được được được.”
“Lâm lão bản, chỉ cần anh giúp, sự việc không ổn tôi không làm khó anh, thành hay không Hoàng gia bên đó tôi cũng lấy mạng mình mà dàn xếp!”
Lâm Mặc nghe vậy cười khẽ, một tay kéo Mão Nhị đứng dậy.
Bên cạnh.
Hà Nhã Văn không hiểu sự huyền bí của ngọn núi này, nhưng cô bé thông minh hiển nhiên cũng đã nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc.
“Lâm Mặc.”
Hà Nhã Văn khẽ gọi một tiếng.
Lâm Mặc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hà Nhã Văn từ trong lòng lấy ra một gói nhỏ, lớn bằng lòng bàn tay.
“Đây là gì?”