Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên nhân chính là, khí tức của thứ này yếu đến mức anh không để ý cũng không thể phát hiện ra.

Nếu không phải vừa rồi lên tiếng.

E rằng không quá vài ngày, tên này thật sự có thể bị hành hạ ngày đêm đến mức không tỉnh lại được nữa, tan thành tro bụi.

"Ha ha ha, không quan trọng!"

Lâm Mặc cười ha ha, cúi đầu nhìn Tà Trấn, giơ tay lên.

"Bây giờ ta tiễn ngươi một đoạn cũng vậy thôi."

--- Chương 744 ---

"Hả?"

Tà Trấn nhìn bàn tay Lâm Mặc giơ lên, lập tức phản ứng lại.

Hắn gọi tên tiểu tử này, là để được sống mà.

Hơn nữa hắn đã yếu đến mức này, không chừng ngày nào đó sẽ thật sự toi đời.

"Lâm...... không, Lâm đại nhân!"

Tà Trấn với suy nghĩ thông suốt, lập tức đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất trong kiếp quỷ của mình.

"Lâm đại nhân, tha cho tôi một mạng, xin tha cho tôi một mạng, kẻ hèn này chưa từng g.i.ế.c bất kỳ ai ở Yên Bắc, thậm chí trước đó còn hỗ trợ ngài diệt trừ những tên đó, không có công lao thì cũng có khổ lao mà!"

Lâm Mặc đang hội tụ Dương khí nghe vậy liền ngẩn người.

Cúi đầu nhìn xuống.

Trên mặt Tà Trấn nặn ra một nụ cười nịnh nọt.

"Lâm đại nhân, tôi nói đúng không, có khổ lao mà."

Đối với lời này, Lâm Mặc lại không phản bác.

Nói chính xác hơn, anh đã suy nghĩ kỹ.

Tên này hình như......

"Không đúng!"

Ngón tay Lâm Mặc từ từ chỉ về phía Tà Trấn.

"Tà ma cấp Tướng, từ khoảnh khắc ngươi đặt chân vào Yên Bắc, ngươi đã tự tìm đường c.h.ế.t rồi!"

Tà Trấn nghe vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi lớn.

"Không không không, tôi tôi tôi, tôi cái kia......"

Tà Trấn cuống đến mức mặt mũi méo mó, đột nhiên như có một tia sáng lóe lên trong đầu.

"Lâm đại nhân, tôi còn có công lao!"

"Công lao tuyệt đối, có thể giữ được một mạng!"

Tay Lâm Mặc khựng lại, nhướn mày, ra hiệu cho hắn tiếp tục.

Tà Trấn rụt đầu, giọng điệu gấp gáp nói.

"Kẻ hèn này trước đây đã nói rồi, bọn tôi chỉ là khởi đầu, sau này còn có nhiều tà ma hơn nữa sẽ đến, có thể không mạnh bằng bọn tôi, nhưng số lượng tuyệt đối là vô kể, dù sao thì, ai cũng không muốn tiếp tục sống những ngày tháng khổ sở như vậy nữa."

"Ngài không biết những thứ đó đâu, từng tên từng tên một còn không bằng súc vật, ăn thịt người, uống máu, còn chuyên chọn đồng nam đồng nữ..."

Tà Trấn vẻ mặt chính nghĩa mắng mỏ liên tục.

Trong chốc lát.

Lâm Mặc còn có chút không phân biệt được tên này có phải là tà ma hay không.

"Nhưng có tôi thì khác rồi."

Tà Trấn đột nhiên nở một nụ cười tươi như hoa trên mặt.

"Ngài thả tôi ra, tôi ra ngoài sẽ đi tuyên truyền rằng Yên Bắc có Lâm đại nhân tọa trấn, không chỉ Mộ Quỷ Vương tôi đây phải chịu thiệt, mà nào là Quỷ Long Vương, Tà Chủ, Quỷ Thập Tam, tất cả đều bị ngài xử lý như g.i.ế.c gà vậy."

Tà Trấn vừa nói, bóng dáng hư ảo hóa thành liền đến gần Lâm Mặc, hai tay chắp lại đầy thành kính.

"Lâm đại nhân, đây chính là tác dụng của tôi, ngài xem, có đổi được một mạng không?"

Nhìn vẻ mặt tha thiết của Tà Trấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khóe miệng Lâm Mặc không khỏi giật giật, tên này...... đúng là nỗi sỉ nhục của cấp Tướng mà!

Nhưng nếu nghĩ kỹ lời hắn nói.

Lâm Mặc có chút động lòng.

Dù sao bây giờ anh cũng định ra ngoài một chuyến, bao giờ về thì còn chưa biết.

Đừng để đến khi anh quay về, cả Yên Bắc đã trở thành địa ngục trần gian.

"Ngươi......"

Lâm Mặc nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ.

Tà Trấn thấy thế liền nghĩ có vẻ có hy vọng.

"Lâm đại nhân."

Tà Trấn ngoan ngoãn gọi, dưới chân không biết từ lúc nào đã quỳ thẳng tắp, thậm chí trong mắt còn hiện lên những hồi ức xa xưa.

Đó là rất rất nhiều năm trước.

Hắn vẫn còn là một con quỷ nhỏ.

Nhận đại ca, bái sơn đầu, cúi đầu làm tiểu đệ, cẩn thận từng li từng tí.

Bây giờ đã qua bao nhiêu năm.

Sỉ nhục?

Không!

Đây là đi lại con đường cũ mà!

Không có gì quan trọng hơn việc được sống, chỉ có những người sống đến cuối cùng mới nhìn thấy phong cảnh, đó mới gọi là đỉnh cao!

"Hừm......"

Nghĩ đến đây, ý nghĩ của Tà Trấn thông suốt đến cực điểm, hai mắt đều phát sáng.

"Tha cho ngươi một mạng...... cũng được!"

Lâm Mặc cuối cùng cũng lên tiếng.

Anh đã động lòng với đề nghị của tên này.

Dù sao sau khi anh rời đi, ai cũng không biết Yên Bắc sẽ xảy ra chuyện gì.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hoặc nói cách khác, có bao nhiêu thứ quỷ quái đang nhòm ngó nơi này.

Còn về lão Thành Hoàng.

--- Chương 745 ---

Khoảnh khắc tà ma xâm nhập, lão già này trong lòng Lâm Mặc đã không còn giá trị gì nữa rồi.

Mong chờ ông ta bảo vệ Yên Bắc, đúng là chuyện hão huyền.

"Thật sao?!"

Tà Trấn kích động ngẩng đầu lên, hai tay còn cẩn thận xoa xoa.

"Thật."

Lâm Mặc đưa ra một câu trả lời khẳng định.

Nhưng giây tiếp theo.

Lâm Mặc cúi đầu nhìn Tà Trấn, trong mắt lóe lên kim quang, từng chữ từng chữ một nói.

"Muốn sống, có điều kiện, ta gần đây sẽ ra ngoài một chuyến, trước khi ta trở về, nếu Yên Bắc có bất kỳ thứ gì từ bên ngoài đến gây chuyện, bất kể là g.i.ế.c người hay làm gì khác, tất cả nợ nần ta đều sẽ tính lên đầu ngươi."

Tà Trấn nghe vậy, sắc mặt vô thức căng thẳng.

Canh cửa, làm chó?

Lời hắn nói trước đây là tuyên truyền, bây giờ sao lại thành ngăn cản người ta rồi......

Tuyên truyền thì chẳng qua là khoe khoang một chút, người khác nghe hay không thì không liên quan đến hắn, không chừng còn có kẻ cứng đầu.

Nhưng việc ngăn cản người này.

Lỡ mà gặp phải mấy lão già khó nhằn......

Bỗng nhiên.