Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
[Không được rồi, Ngu Sơ Dạng buồn cười quá! Tay run lập cập, ánh mắt cứ liếc về phía góc khuất, sợ người khác không biết là cô ấy làm ấy!]
[Cho người ta cảm giác một người thật thà lần đầu tiên tính kế người khác mà không tính toán rõ ràng, sau đó sợ hãi đến mức cả đêm không ngủ được, buồn cười quá đi mất!]
Không khí chìm vào tĩnh lặng, khiến lời biện minh của tôi càng thêm yếu ớt.
Tim đập loạn xạ, ánh mắt tôi bắt đầu lảng tránh.
“Tiểu Phó, anh đừng dọa em ấy nữa.” Biện Doanh đi tới lục túi tôi,
“Này, trong túi chỉ có thẻ sinh mệnh của em ấy thôi, không có thứ gì khác, có thể chứng minh trong sạch rồi chứ?”
“Hơn nữa, nhìn em ấy thế nào cũng không giống điệp viên ngầm. Anh mới giống hơn đấy.”
Phó Thanh Thời: “...”
Cư dân mạng: [... Anh Thời nhà tôi cũng được ăn ké lợi ích từ nhan sắc rồi...]
Không tìm được bằng chứng, Đào Thấm Nhiên cũng đành chịu.
Tiếp theo là tìm kiếm manh mối trong căn phòng này.
Trên bàn có ba chai thuốc ma thuật màu đỏ, vàng, xanh dương.
Cuối cùng là Phó Thanh Thời đã pha ra thuốc màu tím theo nguyên lý ba màu cơ bản, thành công lấy được manh mối mảnh ghép.
Nhà ma trên bản đồ được thắp sáng, chúng tôi đi đến khu vui chơi tiếp theo - xe đụng.
Khu xe đụng khá xa, chúng tôi càng đi, ánh sáng phía trước càng tối, nhiệt độ cũng càng lạnh.
Cho đến khi đứng trước khu xe đụng, Biện Doanh và Đào Thấm Nhiên đồng thời hít vào một hơi khí lạnh.
Trong bóng tối, sân xe đụng rất rộng, lác đác bốn chiếc xe đạo cụ rách nát được đặt lung tung.
Đồng thời, loa phát thanh vang lên —
[Người chơi còn ba mươi giây, hai mươi chín, hai mươi tám...]
Phó Thanh Thời lập tức sải bước dài vào:
“Đây là thời gian đếm ngược bắt đầu trò chơi, chúng ta mau lên xe!”
Chúng tôi vội vàng chạy vào sân.
Phó Thanh Thời lên chiếc xe xa nhất, ba người còn lại chúng tôi thì ngồi vào những chiếc xe gần đó.
Tôi nhanh nhẹn thắt dây an toàn.
[Mười, chín, tám...]
“Đợi một chút, xe của tôi hình như bị hỏng... không có chân ga không có phanh... hơn nữa tôi ngồi lên nó còn sáng đèn đỏ...”
Giọng Đào Thấm Nhiên run rẩy, sắp khóc đến nơi.
Tôi vội vàng mở cửa xe: “Vậy cô mau qua đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không kịp nghĩ nhiều, Đào Thấm Nhiên ngồi vào ghế phụ của tôi, luống cuống thắt dây an toàn.
[Ba, hai, một. Tinh —]
Mọi thứ đều như thường.
Giọng Biện Doanh nghi ngờ vang lên:
Linlin
“Chẳng lẽ là chỉ để chúng ta chơi xe đụng ở đây thôi sao? Đội ngũ sản xuất chương trình nhàm chán đến thế à?”
Vừa dứt lời.
Chiếc xe đụng màu trắng trống không bắt đầu di chuyển, lao về phía Biện Doanh.
Biện Doanh: “!!! Má ơi!”
“Á á á á á có ma kìa!!!”
Biện Doanh hoảng loạn đạp chân ga, bánh xe và mặt đất ma sát tóe lửa.
Phó Thanh Thời sốt ruột nhắc nhở: “Không được để nó đ.â.m trúng! Nếu không sẽ bị loại!”
Trong màn đêm đen kịt.
Giọng Biện Doanh lượn lờ trên bầu trời công viên.
“Á á á á sao nó chỉ đuổi mỗi mình tôi vậy! Cứu mạng! Cứu mạng với!!!”
“Mẹ ơi tôi thật sự muốn khóc quá! Xe không người lái tân tiến đến vậy sao á á á!”
“Tôi đã nói rồi vừa nãy ở nhà ma không thể kiêu ngạo như thế, tôi bị ma ám rồi á á á!”
Đào Thấm Nhiên ngồi cạnh tôi đã hoàn toàn ngây người.
“Ngồi vững vào.” Tôi lên tiếng nhắc nhở,
“Nó sắp đuổi theo chúng ta rồi!”
Đào Thấm Nhiên gật đầu lia lịa, nắm chặt dây an toàn, rồi lại thấy không yên tâm, dứt khoát ôm chặt lấy eo tôi.
Tôi đạp ga vọt đi.
Khán giả trong livestream cũng ngớ người ra—
[Ái chà, cái này đúng không? Hình như không đúng lắm…]
[Ê đừng nói, Ngu Sơ Dạng với Đào Thấm Nhiên cũng dễ đẩy thuyền phết, tình địch chính là định mệnh phải ở bên nhau mà!]
[A a a không ai quản chị thiên hậu Biện đang hồn bay phách lạc ở phía sau à? Buồn cười c.h.ế.t đi được ha ha ha ha!]
Cuối cùng, sau khi bị chiếc xe ma đuổi theo mấy vòng, chúng tôi nhìn thấy mảnh ghép đang nằm im lìm trên ghế xe.
“Chặn nó lại!” Phó Thanh Thời lên tiếng.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe ma đ.â.m vào xe của Biện Doanh, tôi tăng tốc lao thẳng vào cửa bên hông chiếc xe ma, đẩy nó kẹt vào lan can, những tia lửa b.ắ.n ra còn mang theo mùi khét.