Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thanh Thời dừng xe trước mặt nó, chặn lối đi, chiếc xe ma giãy giụa rung lắc mấy cái rồi tắt lịm.
Chúng tôi đã thành công lấy được mảnh ghép, chỉ là phải hi sinh một Biện Doanh.
Chị ấy vừa xuống xe đã bị bịt miệng lôi đi.
Bây giờ, chỉ còn lại Phó Thanh Thời, Đào Thấm Nhiên và tôi.
Đào Thấm Nhiên kéo tôi ra xa Phó Thanh Thời: “Thầy Phó chắc chắn là điệp viên ngầm rồi.”
“Lát nữa là trạm cuối vòng đu quay, anh ta chắc chắn sẽ tìm cách ra tay với chúng ta.”
“Vì vậy, chúng ta nhất định phải giải quyết anh ta trước khi anh ta kịp ra tay.”
Tôi chột dạ hỏi: “Giải quyết anh ta thế nào?”
“Lừa lấy thẻ sinh mệnh của anh ta!”
“Á? Lừa thế nào?”
“Cô lừa đi!” Đào Thấm Nhiên trịnh trọng vỗ vai tôi: “Cô trông thật thà, chỉ cần cô chịu lừa, anh ta sẽ tin ngay.”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Anh ta đã nghi ngờ tôi rất nhiều lần rồi, với lại, tôi cũng không biết lừa người…”
“Thế này nhé, cô cứ lừa trước đi, không được thì tôi sẽ nghĩ cách trộm sau.”
Kế hoạch của Đào Thấm Nhiên có thể nói là toàn lỗ hổng.
Còn tôi, cũng bị cô ấy nửa đẩy nửa kéo đến vòng đu quay.
Vòng đu quay đang từ từ xoay chuyển, chỉ có một cabin quan sát mở cửa, trên ghế ngồi bên trong cabin đang nằm im lìm mảnh ghép chìa khóa cuối cùng.
Chúng tôi do dự một lát rồi cũng ngồi vào.
Phó Thanh Thời khóa chặt cửa cabin, đảm bảo an toàn xong mới ngồi xuống đối diện chúng tôi.
Cabin quan sát từ từ nâng lên, toàn cảnh công viên hiện ra trọn vẹn dưới chân chúng tôi.
Nhưng bên trong cabin, lại chìm vào im lặng.
Đào Thấm Nhiên lên tiếng: “Mấy mảnh ghép kia đâu rồi? Chúng ta ghép chìa khóa đi.”
“Được thôi.”
Phó Thanh Thời lấy ra sáu mảnh ghép, bắt đầu ghép chúng trên chiếc bàn nhỏ trong cabin.
Tôi sững người.
Ủa? Có một mảnh tôi không phải đã giấu trong đầu quả bí ngô rồi sao?
Phó Thanh Thời lấy được từ lúc nào?
“Chúng ta không phải chỉ lấy được năm mảnh ghép thôi sao?” Đào Thấm Nhiên hỏi.
Phó Thanh Thời gật đầu: “Ừm, nhặt được một mảnh trên đường, vừa đúng sáu mảnh.”
Tôi: “…”
Cái lời biện hộ này thật sự khó mà tin được…
Rốt cuộc vì sao anh ấy lại giúp tôi che giấu chứ?
Đào Thấm Nhiên nhẹ nhàng huých tay tôi, nháy mắt ra hiệu.
Tôi gãi gãi đầu, bảo tôi lừa Phó Thanh Thời á…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đắn đo mãi, Đào Thấm Nhiên lại đá đá giày tôi.
Tôi dứt khoát hạ quyết tâm: “Đúng rồi!”
Phó Thanh Thời ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi hắng giọng: “Thầy Phó, cho tôi xem thẻ sinh mệnh của anh được không?”
Đào Thấm Nhiên: “??”
Phó Thanh Thời nhướng mày: “Tại sao?”
Tôi cười hềnh hệch: “Chỉ là… tôi tò mò thẻ sinh mệnh của anh trông như thế nào thôi…”
Đào Thấm Nhiên tối sầm mặt, xấu hổ quay đầu đi.
Khán giả trong livestream ngại muốn độn thổ—
[Ngu Sơ Dạng, cô có thể lừa lộ liễu hơn nữa không?]
[Thẻ sinh mệnh của tất cả mọi người chẳng phải giống nhau hết sao!? Cái cớ này kém cỏi quá đi mất!]
[Cười c.h.ế.t mất, nếu mà lừa được thật, tôi sẽ livestream ăn sht!!!]
Không khí tĩnh lặng.
“Được.”
Phó Thanh Thời thu lại ánh mắt, đưa thẻ sinh mệnh của anh ấy qua.
Đào Thấm Nhiên: “???”
Cư dân mạng: [… Lầu trên chuẩn bị ăn sht đi thôi…]
Tôi nhận lấy thẻ sinh mệnh của Phó Thanh Thời, cũng lấy ra thẻ sinh mệnh của mình, giả vờ xem xét tới lui.
Cười chết, tôi đã xem rồi mà!
Tôi khẽ ho một tiếng: “Ừm… trông y hệt của tôi này…”
Đào Thấm Nhiên ngượng muốn nhảy khỏi cabin quan sát.
Tôi lặng lẽ đưa thẻ sinh mệnh của Phó Thanh Thời về phía cô ấy.
Để cô ấy bẻ gãy thẻ sinh mệnh, số mạng người trong tay tôi cũng không đến mức quá nhiều…
Đào Thấm Nhiên cứng đầu lấy ra thẻ sinh mệnh của mình:
“Ha ha… thật sự y hệt nhau mà…”
Bình luận: […]
Giây tiếp theo, những ngón tay thon dài, xương xẩu đã cầm lấy cả hai chiếc thẻ sinh mệnh trong tay Đào Thấm Nhiên.
Linlin
Tôi sững người, ngẩng đầu nhìn Phó Thanh Thời đối diện.
Vòng tay của Đào Thấm Nhiên đột nhiên rung lên khẩn cấp, đèn đỏ sáng, trên đó hiện lên chữ “die” thật to.
Đào Thấm Nhiên: “!!?”
Tôi: “!!?”