Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ấy bẻ ngón tay đếm từng công việc lặt vặt hàng ngày của Cà Chua, giải thích từng chút một.
Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Dung: Anh đã bảo người mang những thứ có trong cửa hàng đến nhà em rồi.
Điện thoại livestream của Du Ngư không phải là điện thoại riêng, khi tin nhắn hiện ra cô chỉ liếc mắt nhìn qua, không quá để tâm mà tiếp tục nhìn bình luận.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sau đó mới chợt nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng chuyển sang WeChat, phòng livestream chuyển sang chế độ riêng tư.
Du Ngư: Mang gì?
Bên kia nhanh chóng trả lời.
Dung: Túi xách, em không thích à?
Du Ngư: Anh biết địa chỉ của tôi à?
Lần này trả lời có vẻ chậm hơn một chút, vẫn hiển thị “đang nhập”.
Dung: Em cho anh địa chỉ đi.
Du Ngư: Không cho, anh không được gửi!
--- Chương 117: Xung đột nhỏ ---
Ninh Ninh xách túi, Cố Tiểu Tiền cũng quẹt thẻ xong: “Thôi được rồi, túi cũng mua xong, tôi đưa các em về. Giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta đến bãi đậu xe trước, rồi tôi sẽ đưa các em đi dạo một vòng quanh con phố đó.”
Du Ngư vội vàng chuyển lại màn hình livestream, không quan tâm anh ta nói gì nữa.
Cô nói với những người trong phòng livestream: “Chúng tôi phải về rồi.”
Lúc đến đi mất hơn hai mươi phút, chỗ Cố Tiểu Tiền đậu xe không mất quá lâu để đi bộ, cả đoàn đi khoảng mười mấy phút thì đến cổng nhà hàng.
Cố Tiểu Tiền bảo nhân viên đỗ xe lái xe ra, họ đứng đợi dưới đèn tín hiệu ở ngã tư.
Cố Tiểu Tiền một tay cầm gậy selfie, một tay chỉ vào lưng nhân viên đỗ xe nói: “Thông thường, đậu xe ở gần đây khoảng 20 tệ một giờ, vào nhà hàng tiêu dùng thì được đậu miễn phí. Chúng ta đã đi rồi, lẽ ra phải lái xe đi, nhưng trên đời này có một thứ là vạn năng.”
Anh ta dùng ngón tay xoa xoa trước ống kính: “Tôi đã đưa cho cậu nhân viên đỗ xe này hai trăm tệ, cậu ta mới chịu để tôi đậu thêm một lát, nhưng mà đắt vãi, đây là lý do tôi không định cư ở thành phố S, chỗ nào cũng phải tiêu tiền.”
Bốn người họ đứng bên đường khá nổi bật.
Trước cửa nhà hàng có một người đàn ông nhìn về phía này hai lần, rồi sải bước đi tới, chính xác nhắm thẳng vào Ninh Ninh bên cạnh Cố Tiểu Tiền.
Người đàn ông này mặc áo phông hàng hiệu và đeo một chiếc đồng hồ Rolex Day-Date vàng xanh.
Nhìn thấy chiếc đồng hồ của hắn, Cố Tiểu Tiền đã hiểu rõ, rất lịch sự chặn hắn lại: “Xin lỗi, có chuyện gì không?”
Sắp về rồi, anh ta cũng không muốn gây rắc rối với loại người này.
Du Ngư ở phía sau đang tương tác với khán giả trong phòng livestream, lát nữa lên xe cô sẽ tắt livestream.
Nghe thấy tiếng động, cô thò đầu ra nhìn một cái.
【Có người gây sự à?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
【Người đó là ai vậy?】
【Ninh Ninh có quen không, tôi thấy hắn vừa đến là nhắm thẳng Ninh Ninh】
【Chắc ông anh này say rồi】
【Dung: Các cô ở đâu?】
“Chúng tôi ở...”
Ống kính lia sang một biển chỉ dẫn ở ngã tư.
Chưa kịp để cô đọc hết chữ trên biển chỉ dẫn, một vòng xung đột mới đã bùng nổ.
Người đàn ông ngoài khung hình livestream thấy vậy liền nhấc điện thoại trên bàn lên, tìm một số rồi gọi đi.
“Không, anh bạn, đừng động tay động chân.” Cố Tiểu Tiền vội vàng chặn tay hắn đang vươn tới Ninh Ninh.
Khuôn mặt người đàn ông lạ đỏ ửng bất thường: “Không, tôi chỉ hỏi cô gái xinh đẹp bên cạnh này bao nhiêu một đêm.”
Ninh Ninh lập tức nổi giận, chỉ vào mũi hắn mắng: “Anh có bệnh à!”
Nếu không có khán giả ở đây, cô ta sẽ không tức giận đến vậy, nhưng cả hai đều đang livestream, có biết bao nhiêu người đang theo dõi.
“Xin lỗi, tôi nói sai rồi, ý tôi là chúng ta thêm WeChat.” Hắn ta chẳng hề bận tâm đến lời mắng chửi của Ninh Ninh, trái lại rất bình tĩnh sửa lời.
Nếu ngay từ đầu hắn đã xin WeChat, Ninh Ninh có thể sẽ không từ chối, nhưng hắn đã nói ra những lời đó rồi thì sao có thể còn cho WeChat được nữa.
Cố Tiểu Tiền chặn Ninh Ninh đang muốn tiến lên, sợ xung đột lớn hơn bùng phát: “Cô ấy không phải loại người đó, anh tìm người khác đi.”
“Không phải loại người đó ư? Cái loại gái bao như cô ta tôi nhìn một cái là nhận ra ngay… Các người đang livestream à? Tôi cảnh cáo các người đừng quay tôi, nếu không tôi sẽ kiện các người đến khuynh gia bại sản!”
Hắn ta cười lạnh lùng, chẳng thèm để họ vào mắt.
【Người này là ai vậy, chụp mặt hắn lại đi】
【Đây là công tử bột trong truyền thuyết sao?】
【Bảnh Bao: Cứ để Cố Tiểu Tiền xử lý, em đừng ra mặt】
【Tình yêu của Bố 8: Em đừng bốc đồng, để Tiểu Tiền xử lý】
【Dung: Đừng lên, em cứ đứng đây đợi một lát】
【Đây là kịch bản mới gì vậy?】
Cô gật đầu, khẽ nói: “Vâng.”
Cô tiến lên một bước, kéo tay Ninh Ninh về phía sau lưng Cố Tiểu Tiền.
Lúc này, nhân viên đỗ xe đã lái chiếc xe của Cố Tiểu Tiền ra.
Cố Tiểu Tiền thấy vậy cũng không muốn chấp nhặt với hắn ta nữa, nhận lấy chìa khóa từ nhân viên đỗ xe, định bỏ đi, đưa gậy selfie cho Ninh Ninh.
“Mọi người lên xe đi, chúng ta đi thôi, đừng để ý đến hắn ta.”