Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông lạ chỉ thấy buồn cười, hắn đá một cú vào chiếc xe của Cố Tiểu Tiền, sau một tiếng động lớn, đầu xe của Cố Tiểu Tiền lõm vào một mảng nhỏ.
Ồ, các bạn nhỏ ơi, nếu cảm thấy 52 Thư Khố hay thì nhớ lưu lại địa chỉ hoặc giới thiệu cho bạn bè nhé~ Cảm ơn nhiều (>.<) Cổng dịch chuyển: Bảng xếp hạng | Hướng dẫn tìm sách | Giải trí | Ngôn tình
--- Chuyện thường ngày của nữ streamer quyến rũMột chút thanh thuần [Hoàn thành + Phiên ngoại] (96) ---
Nhân viên đỗ xe thấy vậy lập tức chạy vào sảnh nhà hàng, vào gọi người có thể xử lý ra.
Lúc này Cố Tiểu Tiền mới thực sự lo lắng, chiếc xe này là anh ta mượn, không phải của riêng mình.
“Đền tiền.” Cố Tiểu Tiền chỉ vào phần đầu xe bị lõm.
“Đền tiền thì được, tôi muốn WeChat của cô ta.” Hắn ta chỉ vào Ninh Ninh, nghiêng đầu, rồi lại chỉ vào Du Ngư: “Của cô ta tôi cũng muốn.”
Kể từ khi Cố Tiểu Tiền có tiền đến nay, anh ta chưa từng bị ai sỉ nhục như vậy ở bên ngoài: “Mẹ kiếp, mày có nghe hiểu tiếng người không hả.”
Từ sảnh nhà hàng, một bóng người bước ra, đi ba bước làm hai, nhanh chóng tiến đến, chắn trước mặt người đàn ông lạ: “Xin lỗi, hắn ta say rồi, tôi sẽ đưa hắn rời đi.”
Người đàn ông từ nhà hàng bước ra mặc một bộ vest trắng.
“Hắn đá hỏng xe của tôi, cái này phải đền chứ?”
Người đàn ông mặc vest nhìn vết lõm ở đầu xe và rất sảng khoái đồng ý: “Không vấn đề gì, anh thêm WeChat của tôi, sau đó chúng ta sẽ thương lượng tiếp. Ngã tư này cũng có camera giám sát, anh không cần lo tôi chạy trốn.”
Cố Tiểu Tiền thở phào nhẹ nhõm, anh ta vốn không muốn gây sự, chịu lỗ là được rồi: “Vậy được, chúng ta thêm WeChat, để lại số điện thoại.”
Người đàn ông lạ ở phía sau lưng người đàn ông mặc vest đẩy hắn sang một bên: “WeChat của hai cô gái này tôi vẫn muốn, các người ra giá đi.”
Người đàn ông mặc vest lúc này cũng cau mày: “Anh có chịu thôi đi không hả, nếu anh thực sự thích hotgirl thì tôi tìm người gọi mấy cô cho anh không phải xong rồi sao? Cứ nhất định phải là hai cô này à?”
“Cũng không phải vậy, cô gái này rõ ràng là gái bao mà, mắt tôi chắc chắn không thể sai được.”
Hắn ta chỉ muốn chứng minh khả năng “hỏa nhãn kim tinh” của mình, loại phụ nữ nào mà hắn chưa từng gặp qua, không phải cứ nhất định phải là hai cô này, cộng thêm cồn trong người kích thích, hắn ta lúc này có khí thế không đạt mục đích không bỏ cuộc.
“Có bệnh thì đi chữa đi, mau để lại thông tin liên hệ chúng tôi phải đi rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Người đàn ông mặc vest lấy điện thoại ra muốn trao đổi thông tin liên hệ với Cố Tiểu Tiền, điện thoại của Cố Tiểu Tiền bị hắn ta hất rơi xuống đất.
Cố Tiểu Tiền giơ nắm đ.ấ.m lên định đ.ấ.m vào mặt hắn ta, người đàn ông mặc vest chắn trước mặt anh ta, cảnh cáo: “Hắn không phải là người mà anh có thể đ.ấ.m được đâu, điện thoại tôi cũng sẽ đền, thật sự xin lỗi, hắn ta say rồi, anh thông cảm cho chút.”
Người đàn đàn ông lạ thò đầu ra từ phía sau người đàn ông mặc vest, khiêu khích: “Có gan thì đánh tôi đi.”
Cố Tiểu Tiền hít một hơi thật sâu, quyết định nhịn.
“He he, không chấp nhặt với chó.” Anh ta cúi xuống nhặt điện thoại lên.
Câu nói này trực tiếp chọc giận người đàn ông lạ, hắn vòng qua người đàn ông mặc vest, xông lên đá Cố Tiểu Tiền một cú, hất anh ta ngã xuống đất.
“Các người sao lại đánh người?”
Mấy người lập tức xông lên đỡ Cố Tiểu Tiền, hiện trường trở nên hỗn loạn.
Người đàn ông mặc vest vội vàng nắm lấy cánh tay người đàn ông lạ, người đàn ông lạ vẫn còn muốn xông lên đá Cố Tiểu Tiền thêm mấy cú.
Bên đường, một chiếc Maybach biển số vàng chạy tới đậu lại, phía sau còn có mấy chiếc xe khác.
Từ những chiếc xe phía sau, mấy người đàn ông mặc vest đen bước xuống, nhanh chóng tiến lên chế ngự người đàn ông lạ đang la lối “mày là cái thá gì”.
Người đàn ông mặc vest trắng chỉ vào nhóm người này: “Các người là ai? Các người biết chúng tôi là ai không?”
Không một ai để ý đến hắn ta, một trong số những người đàn ông mặc vest đen lướt mắt một vòng rồi tiến đến gần Du Ngư, nói nhỏ: “Cô Du có thể tắt livestream được không ạ?”
Sợ cô không yên tâm, hắn ta còn nói thêm: “Cô yên tâm, chúng tôi đến đây để giúp cô.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Du Ngư nhìn người đàn ông đã bị chế ngự, tắt livestream trên điện thoại của mình.
Khi người đàn ông mặc vest đen tiến đến gần Ninh Ninh, Ninh Ninh rất tinh ý tắt livestream: “Tôi đã tắt rồi.”
Người đàn ông mặc vest đen gật đầu, bước về phía chiếc xe kia, không lâu sau, một người đàn ông trung niên bước xuống xe, chân ông đi lại không tốt còn phải chống gậy, xung quanh ông là một nhóm người, từ từ tiến đến gần Du Ngư và những người khác.
Ông quản lý nhà hàng đứng quan sát từ xa trong nhà hàng thấy tình hình bất lợi cho khách hàng, liền vội vàng gọi một nhóm người ra.
Người đàn ông mặc vest trắng vừa nhìn đã nhận ra người đàn ông trước mặt, cũng không giằng co nữa.