Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù nói là xin lỗi, nhưng trên mặt anh không biểu lộ nhiều sự hối lỗi, không giống em họ mà giống tình địch hơn.
Trần Khánh là em của Gia Gia, Du Ngư có chút không tiêu hóa nổi.
Cô vẫn đang cố sắp xếp lại các mối quan hệ: “Vậy lúc đó anh tặng quà cho em là vì anh đã nhận ra em à?”
Thảo nào anh lại vừa đưa tiền thuốc men cho cô, lại vừa giúp cô đánh PK.
“Ừm, nhận ra rồi, ban đầu đúng là vì thấy quen mắt, nhưng sau này thì không phải vậy nữa, Tiểu Ngư quá có mị lực, anh không thể cưỡng lại được.”
Du Ngư quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt đang cười, cô nhìn chằm chằm một lúc thấy anh vẫn luôn cười tủm tỉm như vậy, cơn giận bỗng bốc lên, cô đưa tay tháo kính của anh ra.
“Còn dám cười, lừa dối em lâu như vậy.” Du Ngư đưa tay véo cằm anh, “Anh nói xem phải làm sao đây?”
Tháo kính ra, tròng mắt anh càng trong suốt và sâu thẳm, nhưng Du Ngư biết nếu cô ở xa một chút thì anh có lẽ sẽ chẳng nhìn rõ được gì.
Trần Gia Bảo suy nghĩ một lúc, sau đó lộ ra vẻ mặt như bị súc phạm, trầm giọng nói: “Tiểu Ngư có thể tùy tiện làm gì với anh cũng được.”
Du Ngư sững sờ, chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, đây đúng là một thử thách lớn.
Cô đã vượt qua được, buông tay ra, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Vậy em muốn về S sống một thời gian.”
Trần Gia Bảo lập tức tỉnh táo lại: “Mang anh theo.”
“Không mang.” Đùa à, cô phòng chính là anh, còn mang anh theo thì sao được. Cô quay đầu đi không nhìn anh nữa.
Trần Gia Bảo ôm eo cô, cọ cọ vào hõm cổ cô.
Cô vừa định nói gì đó, đột nhiên cảm thấy một lực từ eo truyền đến, cả người ngả về phía sau, cơn đau dự tính sẽ đập vào tay vịn ghế không hề tới, thay vào đó là cảm giác ngã vào cánh tay săn chắc, mạnh mẽ.
Gáy cô bị một bàn tay lớn giữ chặt, nhẹ nhàng dùng lực, đôi môi bị chà xát mạnh mẽ, nồng nhiệt, mãnh liệt đến mức khiến người ta run rẩy. Cô muốn lùi lại nhưng bị bàn tay lớn chặn lại, kết quả là nụ hôn càng sâu, hơi thở nồng nặc phả vào đầu mũi cô. Nụ hôn càng lúc càng dịu dàng, Du Ngư từ lúc đầu kháng cự, dần dần trở nên phối hợp.
Lực ở gáy buông ra, Du Ngư cảm giác như cả người được anh ôm vào lòng, mắt cô mờ mịt hơi nước, đầu lưỡi tê dại.
“Mang anh theo nhé, ừm?”
Trần Gia Bảo cụp mi, ánh mắt say đắm trực tiếp nhìn vào mắt cô, giọng nói khàn khàn và trầm ấm.
“Anh nói có lý lắm, ừm… nhưng không đưa đâu.”
Đùa à, trò nhỏ thế này mà đòi lay chuyển cô ư? Cô tâm trí kiên định, tuyệt đối không mắc bẫy.
“Mang không?”
“Không…” Tiếng nói bị nuốt chửng, môi bị răng anh nhẹ nhàng cắn hai cái.
“Mang không?”
“…” Lần này cô còn chẳng nói được một lời nào, mắt bị hôn đến ngẩn ngơ.
Theo cách anh hỏi, đừng nói là nói chuyện, ngay cả dưỡng khí cũng sắp hết rồi.
Du Ngư đưa tay đẩy đẩy vai anh, người đàn ông vốn rất nghe lời cô, chỉ là khi rời khỏi môi cô vẫn còn luyến tiếc chạm hai cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô thở hổn hển, đầu óc tê dại.
“Gia Gia đáng ghét!” Cô tố cáo đứt quãng.
“Mang không?” Anh vẫn cố chấp với câu hỏi này.
Du Ngư môi khẽ mím chặt, cứ thế nhìn chằm chằm vào anh, sự kiên quyết không thỏa hiệp hiện rõ trên khuôn mặt.
Chỉ là khi mặt anh từ từ tiến lại gần, cô nhắm mắt hét lớn: “Mang mang mang!”
Thôi kệ, so đo làm gì với tên Gia Gia xấu xa này.
Ánh mắt Trần Gia Bảo cảm xúc cuộn trào, cuối cùng đặt nụ hôn đó lên má cô.
“Đừng bỏ rơi anh.”
Giọng nói trầm thấp lướt qua tai Du Ngư, cô tinh tường bắt được chút rung động trong đó.
Du Ngư biết mẹ anh đã mất từ rất sớm, ban đầu sự ra đời và thậm chí cả cái tên của anh đều gánh vác mọi kỳ vọng của cả nhà họ Trần, chỉ là sau này vị trí đó đã bị người mới thay thế. Thật khó mà tưởng tượng được trong những năm đó một thiếu niên nhỏ bé đã tự mình vươn lên đến ngày hôm nay như thế nào.
“Tháng sau chúng ta đi Maldives chơi nhé?”
Giọng nói hơi vui mừng phá vỡ sự im lặng trong thư phòng.
“Chúng ta đi cùng nhau?”
“Đúng vậy, chúng ta cùng đi!”
Ánh mắt Trần Gia Bảo lóe lên ý cười lấp lánh, một nơi lạnh lẽo trong lòng anh bỗng bừng lên ngọn lửa. Bàn tay to lớn nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, hy vọng không chỉ hôm nay, mà cả tương lai cũng có thể mãi mãi ở bên cô.
Năm này qua năm khác, năm nào cũng vậy, không bao giờ chia lìa.
“Gia Gia.”
“Ừm?”
“Gia Gia.”
“Sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là anh không thấy cái tên Gia Gia này rất đáng yêu sao?”
Anh như đang suy nghĩ nghiêm túc, nửa ngày sau mới nói:
“Ừm… Anh thấy cái tên Tiểu Ngư đáng yêu hơn, em thấy sao?”
“Vậy vẫn là Gia Gia đáng yêu hơn.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chương 270: Phiên ngoại IF – Evan (La Văn Chi)
Tiếng động cơ trực thăng ầm ầm bị cách ly bên ngoài tai nghe, dưới chân là một thác nước khổng lồ đổ xuống eo biển.
Mặt trời trước mắt đậu ở phía chân trời, ánh cam ấm áp nhuộm nửa bầu trời.
Khoáng đạt và lộng lẫy, như thể giờ khắc này cả bầu trời thuộc về cô.