Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng nói hơi giận dữ vang lên.

“Sai rồi sai rồi, thật sự sai rồi.”

Miệng nói như vậy, tay lại dùng sức kéo Du Ngư vào lòng mình, như một chú gấu túi ôm chặt lấy món đồ yêu quý của mình.

“Buông ra!”

“Được.” Không buông.

“Buông ra đi mà.”

“Được.” Vẫn không buông.

Du Ngư cũng không giãy dụa nữa, đến đây anh ta hầu như ngày nào cũng như vậy, lấy cớ là muốn tận hưởng thế giới riêng của hai người. Cô thuận thế cuộn tròn trong lòng anh bắt đầu đọc cuốn sách đó, lười chẳng thèm so đo với anh.

Hạ Thanh như con rồng tìm được bảo vật, ôm chặt lấy cô, cằm gác lên đầu cô tận hưởng khoảnh khắc tĩnh lặng này.

“Tuần sau chúng ta về nước đi.”

Giọng Du Ngư đột nhiên vang lên một cách lạnh lùng.

“Không.”

“Vậy anh cứ ở đây đi, em tự về.”

“Không được, vợ à em quá đáng lắm rồi, khó khăn lắm chúng ta mới ra ngoài sống cuộc sống vợ chồng son vài ngày, em nỡ lòng nào để anh quay về sống cái kiểu cuộc sống đó sao?” Giọng Hạ Thanh yếu ớt và tan nát.

Du Ngư đầu nổi lên một dấu hỏi.

“Kiểu cuộc sống nào?”

“Những ngày không có vợ.”

“Anh nói linh tinh gì đó?”

“Dù sao anh cũng không đồng ý, trừ phi—”

“Trừ phi gì?”

Hạ Thanh thì thầm một câu vào tai cô, như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướ qua.

Trong chốc lát, mặt Du Ngư đỏ bừng, giận dữ nói: “Hạ Thanh, anh bị bệnh à, ban ngày ban mặt thế này, anh có cần giữ chút thể diện nào không hả?!”

Trước khi cưới đã cảm thấy anh ta mặt dày, sau khi cưới lại càng tệ hơn, cái gì cũng dám nói ra miệng.

Du Ngư vùng vẫy trong lòng anh, nhưng Hạ Thanh với tay chân dài, nhanh chóng chế ngự cô, rồi lật người đè cô lên ghế sofa.

Ồ hố, các bạn nhỏ nếu thấy 52 Thư Khố (52shuku) hay, nhớ lưu địa chỉ trang web hoặc giới thiệu cho bạn bè nhé~ Xin các bạn đó (>.<) Cổng dịch chuyển: Bảng xếp hạng | Hướng dẫn tìm sách | Giải trí | Ngôn tình sủng

--- Cuộc sống thường ngày của nữ streamer xinh đẹp quyến rũHơi mộc mạc【Hoàn thành + Phiên ngoại】(221) ---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tay anh chống hai bên, nhẹ nhàng chạm v&agrave;o đôi môi đỏ mọng của cô, rồi lại chạm thêm một lần nữa trong ánh mắt kh&ocirc;ng thể tin được của Du Ngư. Hạ Thanh bật cười khe khẽ, giây tiếp theo anh dán chặt môi v&agrave;o cô, những lời n&oacute;i mơ hồ tan biến giữa đôi môi và hàm răng.

“Sao lại kh&ocirc;ng được? Nếu giữ thể diện thì sao cưới được em?”

Chương 269: Phiên ngoại IF – Trần Gia Bảo (Bảo, +8888y)

Du Ngư nhẹ nhàng mở cửa, người đàn ông phía sau bàn làm việc đ&atilde; tháo kính, đeo tai nghe nh&igrave;n máy tính, chắc là đang nghe thứ gì đó.

Cô biết cận thị của người đàn ông n&agrave;y khá nặng, tháo kính ra như vậy chỉ cần cô nhẹ nhàng thôi thì anh sẽ kh&ocirc;ng để ý đến cô.

Cô rón rén lẻn v&agrave;o, ngay trước khi sắp bị phát hiện, cô vòng tay ôm lấy anh từ phía sau.

“Gia Gia!” Giọng n&oacute;i bất ngờ vang lên từ phía sau Trần Gia Bảo, khóe mắt anh lướt qua một tia cười.

Cô cười ngẩng đầu lên thì bắt gặp một đôi mắt ngạc nhiên.

Video call?

Trông hơi quen, là ai nhỉ.

Trần Khánh?!

Nói ra thì cả hai đều họ Trần, giờ lại đang video call, hai người họ kh&ocirc;ng lẽ c&oacute; quan hệ gì với nhau sao.

Dù c&oacute; hay kh&ocirc;ng, dù sao cũng là người ngoài.

Du Ngư vội vàng buông tay muốn rời đi, nhưng Trần Gia Bảo làm sao c&oacute; thể để cô toại nguyện, anh mỉm cười giữ c.h.ặ.t t.a.y cô trước ngực, kh&ocirc;ng cho cô đi.

Anh dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Đầu bên kia video, Trần Khánh trợn tròn mắt, kinh ngạc kêu lên: “Du Ngư?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Mắt c&oacute; cần tinh đến vậy kh&ocirc;ng, đ&atilde; chia tay bao nhiêu năm rồi cơ chứ.

Du Ngư ngây người, chuyện gì thế n&agrave;y.

“Để anh giới thiệu, đây là vợ sắp cưới của anh, chị dâu của em.” Trần Gia Bảo nới lỏng lực giữ, nắm lấy mu bàn tay cô nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn, như thể đang tuyên bố điều gì đó.

Đầu bên kia video, Trần Khánh suýt nữa thì lồi cả mắt ra: “Anh, anh kh&ocirc;ng nhận ra Du Ngư &agrave;? Cô ấy là bạn gái của em! Của em, của em!”

“Chính xác hơn là bạn gái cũ.” Trần Gia Bảo đưa tay đeo kính v&agrave;o, cặp kính gọng kim loại lạnh lẽo mang theo chút áp lực, “Sau n&agrave;y em gặp cô ấy nhớ phải gọi chị dâu đấy.”

“Gọi chị dâu cái gì, hai người đ&atilde; đính hôn &agrave;? Sao em kh&ocirc;ng biết gì hết? Chú c&oacute; biết kh&ocirc;ng?” Trần Khánh lớn tiếng la lối, như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi yêu thích.

“Sắp đính hôn rồi, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ kết hôn, việc n&agrave;y em kh&ocirc;ng cần bận tâm đ&acirc;u.” Anh n&oacute;i một cách đầy tin tưởng và kiên định.

Du Ngư đ&atilde; rời khỏi khung hình video khi anh buông tay, chỉ còn một bàn tay cô ở trong đó. Trần Gia Bảo nắm lấy tay cô, đan chặt mười ngón tay trước ống kính.

Cảnh tượng n&agrave;y dường như đ.â.m v&agrave;o mắt Trần Khánh, anh đột nhiên bĩu môi: “Em sẽ mách mẹ!” Sau đó liền ngắt cuộc gọi video.

Trần Gia Bảo cũng chẳng thèm để ý, anh tùy tiện tháo tai nghe ra, dùng sức một tay kéo Du Ngư đang ngây người v&agrave;o lòng m&igrave;nh.

“Trần Khánh là em họ anh, trước đây chưa n&oacute;i với em, xin lỗi nhé.”