Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng Đài truyền hình Thượng Hải có một xưởng sản xuất phim truyền hình trực thuộc, Diệp Vi hợp tác với đài truyền hình, muốn đặt quảng cáo trong phim truyền hình, biếu tiền cho đài truyền hình, nếu điều kiện cho phép thì người của đài truyền hình sẽ không từ chối.
Chỉ là vài bộ phim truyền hình mà đài truyền hình quay trong nửa đầu năm, khi Diệp Vi nhắc đến, các dòng bình luận đều không có phản ứng gì, vì chi phí đặt quảng cáo không hề rẻ, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô ấy đều từ bỏ.
Cho đến gần đây, khi bộ phim truyền hình tên 《Nghiệt Chướng》 được khởi quay, Diệp Vi vừa nhắc đến, các dòng bình luận liền nói bộ phim này rất nổi tiếng, mặc dù phát sóng bằng tiếng Thượng Hải, nhưng sau khi phát sóng đã tạo ra kỷ lục rating 42.62.[1]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Vi đã tìm hiểu và biết rằng bối cảnh quay của bộ phim này xoay quanh việc con cái của thanh niên trí thức phản thành (trở về thành phố) đến Thượng Hải tìm người thân, điều đó có nghĩa là, đây là một câu chuyện cùng thời đại, rất thuận tiện để đặt quảng cáo.
Sau khi biết thêm bộ phim này đầu tư không lớn, lại thiếu tiền, Diệp Vi càng động lòng.
Vài ngày trước, Diệp Vi liên hệ ông Hà, nhờ ông ấy giúp liên hệ đạo diễn bộ phim 《Nghiệt Chướng》 để ăn cơm, và trên bàn ăn đã đề cập đến việc tài trợ.
Vì Diệp Vi không có yêu cầu cao, cho dù là thêm tình tiết để quay tại Bảo Bối Tinh Cầu, hay cho các diễn viên nhí mặc quần áo trẻ em của Bảo Bối Tinh Cầu, hoặc bố trí những món đồ chơi của Bảo Bối Tinh Cầu lộ ra ngoài đều được.
Chi phí đưa ra cũng không thấp, sản phẩm liên quan đến Bảo Bối Tinh Cầu xuất hiện một lần là mười nghìn tệ, nếu quay tại Bảo Bối Tinh Cầu, chi phí còn cao hơn, lại còn có thể cung cấp địa điểm miễn phí.
Đạo diễn lập tức động lòng, vào thời điểm này để quay một bộ phim truyền hình, nếu quy mô không lớn và không có diễn viên nổi tiếng tham gia, chi phí của một bộ phim truyền hình cũng chỉ vài chục nghìn tệ.
Bộ phim mà ông ấy đang quay không phải là không được chú trọng, nhưng mặc dù xưởng sản xuất của họ trực thuộc Đài truyền hình Thượng Hải, kinh phí quay phim lại cần tự huy động, nguồn vốn thực sự có hạn.
Vì vậy, bộ phim truyền hình hai mươi tập mà ông ấy sắp quay, kinh phí sản xuất chưa đến một triệu tệ.
Nếu ông ấy có thể làm cho sản phẩm của Bảo Bối Tinh Cầu xuất hiện mười lần, sẽ có thêm một trăm nghìn tệ kinh phí sản xuất, có số tiền này, bối cảnh khi quay có thể tinh xảo hơn một chút, bữa ăn cho diễn viên và nhân viên cũng có thể được sắp xếp tốt hơn.
Nhưng việc đặt quảng cáo sản phẩm trong phim truyền hình khác với quảng cáo trong các khung giờ cụ thể được phát sóng sau này, cái sau không ảnh hưởng đến hiệu quả trình bày của bộ phim, cái trước lại có thể cần điều chỉnh cốt truyện.
Vì vậy, đạo diễn không đồng ý ngay lập tức, mà đề xuất quay về bàn bạc với nhà sản xuất và biên kịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sau khi bàn bạc, đạo diễn gọi điện thoại cho Diệp Vi nói rằng nhà sản xuất không có ý kiến gì, nhưng liệu có thực hiện được hay không còn phải xem ý kiến của lãnh đạo cấp trên.
Bữa ăn tối nay chính là vì chuyện này mà mời.
Vì Bảo Bối Tinh Cầu và đài truyền hình đã hợp tác gần một năm, tuy không phải là khách hàng lớn nhất, nhưng có thể quảng cáo ổn định, lãnh đạo đài truyền hình cũng khá coi trọng.
Huống hồ lần hợp tác này Diệp Vi là người biếu tiền cho đài truyền hình, nên ngoài việc có ý kiến về giá cả, mọi thứ khác đều diễn ra rất thuận lợi.
Còn Diệp Vi vì biết bộ phim truyền hình này sẽ có rating không tồi, ngân sách rất cao, chỉ là lo lắng nếu quá dễ dãi thì người của đài truyền hình có thể tham lam không đáy, nên trên bàn ăn đã giằng co một hồi với họ.
Cuối cùng, hai bên đã đạt được thỏa thuận hợp tác với điều kiện mỗi lần xuất hiện là mười một nghìn tệ, và mỗi lần xuất hiện không được dưới năm giây.
Ăn xong, Diệp Vi bảo tài xế đưa người của đài truyền hình về, còn cô ấy cùng Lê Hân và người phụ trách bộ phận quảng cáo ngồi trong phòng bao chờ đợi.
Người tài xế được thuê vào giữa năm, sau khi quy mô kinh doanh lớn hơn, các buổi giao tiếp xã giao của Diệp Vi cũng nhiều lên.
Người Trung Quốc thích bàn công việc trên bàn nhậu, mặc dù Diệp Vi vì an toàn sẽ cố gắng uống ít rượu nhất có thể, nhưng uống ít đến mấy lái xe vẫn có rủi ro. Cô ấy không muốn làm những việc trái pháp luật, mà gọi taxi tạm thời lại rất khó đợi, nên dứt khoát thuê một tài xế.
Trong lúc chờ tài xế, Diệp Vi nhận được điện thoại của Trần Linh.
Cô ấy rất phấn khích, vừa bắt máy đã reo lên: “Có thể niêm yết rồi! Nhà máy chúng ta có thể niêm yết rồi!”
Khi thị trường chứng khoán sôi động vào năm nay, Diệp Vi đã mua vài cổ phiếu, vì biết thời điểm thị trường giá lên kết thúc từ các dòng bình luận, nên cô ấy đã kịp thời bán tháo, kiếm được một khoản tiền.
Nhưng cô ấy mua không nhiều, chỉ đầu tư một trăm nghìn tệ, hơn nữa cô ấy thực ra không có năng khiếu lớn trong việc chơi chứng khoán, hai năm trước có thể kiếm được nhiều tiền như vậy trên thị trường chứng khoán chủ yếu là nhờ các dòng bình luận.
Lần này, mặc dù biết thời điểm kết thúc thị trường giá lên, nhưng cô ấy không biết cổ phiếu nào tăng giá tốt, nên tổng thể không kiếm được nhiều, lợi nhuận vừa đủ để trả tiền đặt cọc mua nhà.