Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một hồi tốn công sức, người của các bộ phận liên quan mới chịu nhượng bộ, cho phép tiếp tục thi công.
Nhưng mới thi công được vài ngày, các bộ phận liên quan lại nói nhận được tố cáo, cho rằng đơn vị nhận thầu công trình của công ty họ không đủ tư cách, một lần nữa yêu cầu họ dừng thi công.
Dương Chinh Minh kiểm tra thì phát hiện tư cách của đơn vị đó thực sự có vấn đề, họ không phải là không có tư cách, thực tế, khi nhận công trình họ có đủ tư cách, nhưng trong quá trình thi công tư cách đã hết hạn, đến khi bị tố cáo, tư cách mới của họ vẫn chưa được cấp.
Trong trường hợp này, họ đáng lẽ phải dừng thi công ngay lập tức và giải thích tình hình cho Minh Hạo Bất Động Sản, cùng nhau tìm ra giải pháp.
Nhưng người phụ trách đơn vị đó sợ phải bồi thường, đã chọn cách che giấu, và âm thầm chuẩn bị tài liệu nộp lên, muốn lấp l.i.ế.m mọi chuyện.
Kết quả là tư cách mới chưa được cấp, đơn vị này đã bị tố cáo, kéo theo toàn bộ dự án buộc phải dừng thi công.
Khó khăn lắm mới giải quyết xong chuyện này, thì vấn đề mới lại đến.
Bị kiểm tra thường xuyên như vậy, ngay cả người chậm chạp nhất cũng có thể biết là đang bị chơi xấu, huống chi Dương Chinh Minh không hề chậm chạp.
Thực ra khi hai chuyện đầu tiên xảy ra, Dương Chinh Minh đã hỏi những người liên quan, bóng gió xem công ty của họ có bị ai đó nhắm đến hay không. Nhưng những người đó không quen thân với anh, chỉ đánh trống lảng, không chịu nói một lời thật nào.
Và vì lần kiểm tra đầu tiên là chuyện không có thật, lần thứ hai tuy có thật nhưng không quá rắc rối, đều được giải quyết suôn sẻ, nên anh không đi sâu tìm hiểu.
Ai ngờ có một lần lại có hai lần rồi có ba lần, Dương Chinh Minh không thể ngồi yên nữa, anh đã liên hệ với những người lãnh đạo cũ, từng lớp một nhờ quan hệ, cuối cùng cũng tìm hiểu được một vài manh mối.
Quả thật có người đã dặn dò phải gây rắc rối cho anh.
Còn người đó là ai, đối phương không nói rõ, nhưng Dương Chinh Minh đã đoán được.
Năm ngoái sau khi đổi điện thoại, người đó lại gọi cho Dương Chinh Minh hai cuộc điện thoại.
Vì đã chuẩn bị tâm lý, lần nữa nhận được điện thoại từ người đó, Dương Chinh Minh không run tay, cũng không cúp máy ngay, mà bình tĩnh hỏi một câu: “Ai đấy?”
“Là tôi.”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia nói.
Dương Chinh Minh nghe thấy cảm thấy hơi buồn cười, lẽ nào ông ta nghĩ rằng nhiều năm trôi qua, anh còn có thể nhớ giọng nói của ông ta sao?
Rất nhanh, nụ cười châm biếm đó đọng lại trên môi anh.
Bởi vì anh quả thật nhớ.
Nhưng anh giả vờ không nhớ, hỏi: “Ông là ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, người đó thở dài hỏi: “Chinh Minh, con oán hận ta sao?”
Dương Chinh Minh muốn hỏi ông ta không đáng bị oán hận sao? Nhưng lời đến miệng lại biến thành: “Tôi không có hứng thú chơi trò đoán chữ với ông, nếu ông không nói mình là ai, tôi sẽ cúp máy.”
Người đó nghe vậy, cuối cùng không thể giữ được sự điềm tĩnh nữa, giọng nói căng thẳng: “Châu Chinh Minh, ta là cha của con!”
Nghe cái tên này, Dương Chinh Minh bỗng nhớ lại hồi nhỏ.
Trước khi được mẹ đưa đi đổi họ, anh đã quậy phá trong nhà rất lâu.
Bởi vì vào thời đại đó, ly hôn là một chuyện rất bất thường, và những đứa trẻ có cha mẹ ly dị cũng luôn dễ bị bắt nạt hơn.
Lúc đó anh vừa vượt qua giai đoạn bất đồng ngôn ngữ khi mới đến Thượng Hải, cũng đã kết bạn được vài người, không muốn bị cô lập nữa. Mà việc đổi họ đồng nghĩa với việc trực tiếp nói với người khác rằng cha mẹ anh sắp ly hôn.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ồ, lúc đó anh còn không biết họ căn bản chưa từng kết hôn.
Có thể là anh quậy phá quá mức, cũng có thể là cảm xúc của mẹ anh đã lên đến đỉnh điểm, bà "chát" một cái tát vào anh.
Anh ngừng khóc, nhưng bà thì không kìm được nước mắt.
Sau khi khóc xong, mẹ anh nói với anh, hoặc là đổi họ theo bà, hoặc là bà sẽ gửi anh đến bên cạnh cha.
Lúc đó anh mới hơn mười tuổi, không hiểu rõ giữa cha mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng đã học được cách liệu sức mà làm, anh im lặng đi theo bà để đổi họ.
Anh tưởng đổi họ sẽ không bị bỏ rơi nữa, nhưng cuối cùng bà vẫn ra đi.
Nhớ lại những chuyện này, sắc mặt Dương Chinh Minh lạnh đi, anh sửa lại và nhắc nhở: “Tôi họ Dương, ông tìm nhầm người rồi.”
Nói xong, anh trực tiếp cúp điện thoại.
Anh tưởng sau cuộc chia tay không vui vẻ này, người đó sẽ từ bỏ việc liên lạc với anh, dù sao sự tồn tại của anh và cuộc hôn nhân không danh phận đó đã sớm bị đối phương coi là vết nhơ.
Nhưng trước Tết, anh lại nhận được điện thoại của người đó.
Có lẽ vì biết đánh bài tình cảm không có tác dụng, lần này vừa nhận điện thoại, người đó liền đọc một địa chỉ, bảo anh đến đó một chuyến, và nói: “Cứ coi như là vì công ty của con.”
Nghe ra lời đe dọa trong câu nói, Dương Chinh Minh do dự rồi cũng đến địa chỉ người đó nói.
Đó là một nhà hàng món ăn riêng tư, không gian không lớn, nhưng rất yên tĩnh, cả nhà hàng chỉ có hai vị khách là họ, nhân viên phục vụ sau khi lên món cũng nhanh chóng biến mất không dấu vết.
Người đó đã già đi rất nhiều, tóc có phần bạc trắng, trên mặt đã có nếp nhăn, ánh mắt nhìn Dương Chinh Minh lại rất nồng nhiệt, còn gắp thức ăn cho anh mấy lần, nói rằng đều là món anh thích ăn.