Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ô? Đây chẳng phải là Nguyễn Điềm Điềm sao?” Nguyễn Vân Vân nhìn thấy cô, quả nhiên ngạc nhiên trong chốc lát, “Cô không phải vừa mới gả vào Bạc gia làm thiếu phu nhân sao? Sao bây giờ lại ra ngoài làm việc vặt bán rượu rồi?”

Cô ta kéo cổ áo đồng phục của Nguyễn Điềm Điềm, cười nhạo không kiêng nể.

Thật sự cười c.h.ế.t người rồi!

Con quái vật nhỏ này ban ngày còn đến Nguyễn gia ngông cuồng lắm, buổi tối lại đến quán bar làm thêm, chuyện thú vị như vậy nhất định phải về nói cho bố mẹ biết.

Nguyễn Vân Vân vừa lên tiếng, mọi người đều hò reo.

“Bạc gia? Bạc gia nào thế?”

“Không phải là đệ nhất hào môn Bạc gia đó chứ?”

Mọi người nghe xong, đều quay ra săm soi Nguyễn Điềm Điềm, cười ồ lên.

Lúc này, một người vốn lười biếng tựa vào cột gần đó hút thuốc, nào ngờ nghe thấy mấy chữ thiếu phu nhân Bạc gia, anh ta đột nhiên dập tắt điếu thuốc.

Nguyễn Điềm Điềm tát một cái gạt tay Nguyễn Vân Vân vô lễ ra: “Sao hả, tôi muốn ra ngoài trải nghiệm cuộc sống, liên quan quái gì đến cô?”

Nguyễn Vân Vân kinh ngạc trong chốc lát, nghiến răng khinh bỉ nhổ điếu thuốc xuống đất.

“Được lắm, Nguyễn Điềm Điềm, mày tưởng mình gả vào Bạc gia thì cứng cánh rồi sao?”

“Chị Vân, đừng giận mà, một cô bé thế này đáng yêu biết bao, đưa cho tôi, tôi sẽ chơi đùa một chút.”

Nguyễn Vân Vân nheo mắt, trong lòng lập tức lóe lên ý nghĩ độc ác: “Được đấy, chị gái này có chút bí mật nhỏ, tôi nói cho anh biết, chơi với cô ta ở hồ bơi là vui nhất đấy!”

Sắc mặt Nguyễn Điềm Điềm lập tức tái nhợt.

Cô nắm chặt bình xịt chống quấy rối trong túi quần.

Đúng lúc người kia đến gần, “Tần thiếu?!”

Đám đông đột nhiên tản ra, bàn tay biến thái định vươn đến Nguyễn Điềm Điềm đột nhiên rụt lại.

Nguyễn Điềm Điềm kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông được gọi là “Tần thiếu”.

Anh ta một tay đút túi, chiếc áo khoác gió đen phủ lên thân hình gầy gò cao ráo, cả người vừa đẹp trai vừa mang theo chút khí chất tàn nhẫn.

Bên này Nguyễn Vân Vân nhìn thấy anh ta, mắt sáng rực, lập tức chỉnh lại tóc giả, tạo dáng tự cho là quyến rũ.

Ai ngờ, Tần Hạo Nam trực tiếp lờ cô ta đi, đến trước mặt Nguyễn Điềm Điềm: “Vừa hay, Cửu ca nhà tôi muốn thử rượu mới, cô theo tôi lên tầng ba.”

Nguyễn Điềm Điềm chớp mắt.

Nguyễn Vân Vân ngơ ngác nhìn cô theo Tần Hạo Nam đi về phía thang máy sang trọng.

2. Cái thang máy đó, chỉ có khách có thẻ đen bạch kim tôn quý mới được đi.

Cô ta đến quán bar bao nhiêu lần, chưa bao giờ được đi! Cô ta không có tư cách! Dựa vào đâu mà Nguyễn Điềm Điềm vừa đến đã được Tần thiếu ưu ái?

Cô ta ghen tị cắn môi dưới, trong lòng tức giận đến tột độ.

Thằng nhóc tóc vàng hoe nói với cô ta: “Chị gái này của cô ghê gớm thật, đến cả Tần thiếu cũng bảo vệ cô ta.”

Nguyễn Vân Vân nghiến răng nghiến lợi.

Bên này Nguyễn Điềm Điềm ôm chai rượu ngồi lên thang máy, chớp mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.

Bên cạnh anh ta còn có hai vệ sĩ cao lớn đi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô nói nhỏ: “Các anh thật sự muốn mua rượu sao? Rượu này… hơi đắt đấy.”

“Bao nhiêu tiền?” Tần Hạo Nam buồn cười.

Cô bé này là chị dâu sao?

Thật hay giả đây?

Không dám tin.

Cửu ca sẽ không cưới một con nhóc con đó chứ?

--- Chương 11 ---

Nguyễn Điềm Điềm nghĩ đến lời Hứa Họa nói, ánh mắt ranh mãnh lóe lên, “Cũng, cũng không nhiều, giá gốc một vạn, tôi giảm giá cho ngài còn 8888 một chai, số may mắn, ngài thấy sao?”

Hai vệ sĩ phía sau Tần thiếu suýt nữa không nhịn được mà bật cười.

Tần Hạo Nam lại là người dễ cười, không nhịn được, bật cười.

Nguyễn Điềm Điềm ngượng ngùng rụt vào góc.

Vậy… cũng không được sao?

Mấy công tử nhà giàu này chắc chắn đều biết giá rượu, lẽ nào lại keo kiệt mà nói không đồng ý?

“Tôi vừa mới nói rồi, Cửu ca nhà tôi muốn đổi khẩu vị, nếu cô có thể thuyết phục được anh ấy mua rượu của cô, tôi sẽ bao hết số rượu cô định bán hôm nay, cứ theo giá cô vừa nói mà mua.”

Nguyễn Điềm Điềm mắt hơi sáng lên, “Anh nói thật sao?”

Nhìn người này, trực tiếp lên tầng ba, thân phận không tầm thường, chắc chắn cũng là công tử nhà giàu.

Để anh ta bỏ ra chút tiền mua số rượu này, chắc là… không sao đâu nhỉ?

Xuống thang máy, Nguyễn Điềm Điềm mới nhìn thấy toàn bộ cách bố trí của tầng ba.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Dùng từ lộng lẫy xa hoa để hình dung cũng không quá lời.

Hoàn toàn khác biệt so với phong cách hộp đêm rõ ràng ở tầng một.

Đây mới là nơi mà các hào môn quý tộc nên ở.

Phía trước cửa một phòng VIP, cửa đều được chạm khắc hoa văn vàng, ánh đèn chiếu lên những hoa văn Tỳ Hưu được chạm khắc.

Tần Hạo Nam đẩy cửa phòng VIP ra nói với người đàn ông bên trong: “Cửu ca, tôi tìm cho anh một loại rượu mới rồi, vừa nãy anh không phải nói uống chán rượu của tôi rồi sao?”

Nguyễn Điềm Điềm đang đánh giá toàn bộ phòng VIP, đột nhiên, ánh mắt dừng lại ở người đàn ông đang ngồi hút thuốc ở đó.

Hả?!

Chương 12: Tiểu khóc bao bị bắt quả tang, anh ấy hình như không vui rồi

Bạc Dực Hàn!!

Người đàn ông bên kia vừa đúng lúc ngẩng đầu lên, cô sợ đến giật mình, lập tức ôm chai rượu che mặt.

Tiêu rồi tiêu rồi!!!

Sao quán bar nào không vào, lại cứ phải vào đúng quán của cô chứ!

Đôi mắt phượng của Bạc Dực Hàn chợt híp lại, ánh nhìn lạnh lẽo như d.a.o dăm dán chặt vào Nguyễn Điềm Điềm.