Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Hạo Nam bên cạnh kêu lên một tiếng “ui”, anh ta cẩn thận giữ miệng chai rượu, tránh không chạm vào cô gái nhỏ, rồi dùng sức dịch chai rượu ra xa.
“Anh trốn gì chứ, không phải là bán rượu sao? Ở đây tôi cho cô thoải mái bán.”
Nguyễn Điềm Điềm: “...”
Cô quay đầu lại, thấy Tần Hạo Nam đang ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt lười biếng, cười như không cười, cứ như đang chờ xem kịch hay, còn thích thú nháy mắt với cô.
Hóa ra...
Là muốn cô bán loại rượu vang sủi bọt ngọt lịm này cho chú...
Cô phải giải thích thế nào đây, rồi chào hàng ra sao? Dù sao thì mới ban ngày cô vừa ký hợp đồng với người đàn ông này, còn cầm tiền của chú ấy nữa.
Đau đầu.
Phía bên kia, Bạc Dực Hàn dập tàn thuốc vào gạt tàn, giọng nói trầm ấm đầy từ tính vang lên: “Cậu dẫn một cô bé như vậy đến đây làm gì, tôi không hứng thú.”
“Ơ?” Tần Hạo Nam nhìn Bạc Dực Hàn với ánh mắt càng thêm ẩn ý, nụ cười tươi rói: “Anh không quen cô ấy sao?”
Bạc Dực Hàn nhíu mày: “Tôi nên quen cô ấy sao?”
Tần Hạo Nam lắc đầu, chỉ nói: “Cô bé này là người bán rượu, nếu anh thấy trong lòng đang khó chịu, sao không để loại rượu vang sủi bọt mà cô bé bán làm dịu đi nỗi khó chịu trong lòng anh?”
Nghe lời này sao mà... lạ thế?
Nguyễn Điềm Điềm quay đầu lại, khẽ chớp mắt, trong đôi mắt đẹp ánh lên vẻ mơ màng.
“Chú ơi, loại rượu này của cháu hơi đắt một chút, chú có muốn thử không ạ?”
“Phụt!” Không đợi Bạc Dực Hàn trả lời, tiếng cười phá vỡ không khí của Tần Hạo Nam vang lên.
Bạc Dực Hàn khó chịu lườm Tần Hạo Nam.
Ánh mắt hung dữ.
Chê anh ta cười quá to.
“Trời ơi, hóa ra cô thường gọi những người bằng tuổi này là chú sao?” Tần Hạo Nam tò mò chỉ vào mình: “Vậy cô xem tôi, gọi là gì?”
Đôi mắt to tròn mơ màng của Nguyễn Điềm Điềm chớp chớp, cái miệng nhỏ mấp máy, cô thử hỏi: “Vậy, anh họ gì ạ?”
“Tần.”
“Ồ, anh Tần.”
“Khụ!” Tần Hạo Nam bị Nguyễn Điềm Điềm chọc cười, anh ta cười nghiêng ngả.
Chẳng thèm để ý đến khuôn mặt Bạc Cửu Gia bên cạnh đã đen như đ.í.t nồi.
Anh ta cười lạnh: “Anh tình nhân? Nguyễn Điềm Điềm, cô có gan gọi lại lần nữa xem!”
Nguyễn Điềm Điềm vốn dĩ vô thức gọi ‘anh’ bị lời đe dọa của anh ta làm cho giật mình, hóa ra chú ấy còn chơi chữ với cô.
“Chú ơi... chú đừng giận mà, uống rượu hạ hỏa đi, cháu rót cho chú một ly thử nhé?”
Dù sao thì hai vị này giờ là kim chủ của cô mà.
Tần Hạo Nam đã hứa với cô, chỉ cần cô bán được rượu cho chú ấy, anh ta sẽ mua hết tất cả số rượu còn lại.
Cơ hội làm ăn thế này, kẻ ngốc mới bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhiệm vụ hoàn thành, cô cũng có thể về ngủ sớm.
Nguyễn Điềm Điềm lon ton đến bên Bạc Dực Hàn, rót đầy một ly cho anh.
Màu của rượu vang sủi bọt khi rót ra rất đẹp, dưới ánh đèn phản chiếu, lung linh bảy sắc cầu vồng, nhìn kỹ thì chất lỏng bên trong có màu hồng.
Ngay sau đó, cả căn phòng tràn ngập mùi ngọt ngào.
Đây chắc chắn là thứ mà trai thẳng sợ nhất, loại rượu vang sủi bọt ngọt đến phát ngấy này, chỉ có mấy cô gái nhỏ mới thích thôi đúng không?
Tần Hạo Nam tò mò ghé đầu lại.
Anh ta nhớ, Anh Cửu không thích đồ ngọt.
Loại rượu ngọt lịm này, e là... hết hy vọng rồi.
Nguyễn Điềm Điềm nhiệt tình nâng ly rượu đến trước mặt người đàn ông, cái miệng nhỏ hồng hào mím lại, dùng giọng nói mềm mại đến mức khiến người ta rụng rời cả xương mà nói: “Chú thử xem, chú ơi nếu chú thích, cháu còn có cả một thùng đấy ạ.”
Chưa uống mà đã chắc anh ta thích rồi?
Bạc Dực Hàn thầm cười lạnh trong lòng.
Cô bé này nhìn thì vô hại, nhưng lần nào tiếp cận anh cũng đều có mục đích.
Anh ta không động đậy.
Nguyễn Điềm Điềm vẫn nâng ly, “Chú ơi~~”
“Đã là chào hàng thì nhìn tôi cũng chẳng thấy hứng thú gì, bỏ ra!”
Giọng điệu lạnh lùng sắc bén của anh ta thật đáng sợ!
Nguyễn Điềm Điềm thở dài: “Chú ơi, chú thật sự không thử một chút sao? Thử một lần cũng không thiệt thòi, không bị lừa đâu, không ngon thì không lấy tiền, tuyệt đối không lừa chú đâu ạ.”
Bạc Dực Hàn mím môi không nói gì.
Tần Hạo Nam bên cạnh đã im lặng, chỉ muốn cố gắng giả vờ mình là người vô hình.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mặc dù anh ta biết giờ cô bé này đang nhảy múa trên bãi mìn của Anh Cửu, anh ta vẫn với thái độ xem kịch hay mà nhìn.
Xem thái độ của Anh Cửu, e là chị dâu Cửu này... không đặc biệt rồi.
Giọng Bạc Dực Hàn càng thêm ghét bỏ, chỉ tăng chứ không giảm: “Bỏ ra, tôi không muốn nói lần thứ ba!”
Nguyễn Điềm Điềm trong lòng cứ thế bị dập tắt hoàn toàn sự nhiệt tình bán rượu, cô lập tức đứng dậy, nghiến răng, cuối cùng ôm chai rượu của mình bỏ đi.
--- 《Dỗ Dành Cô Vợ Bé Bỏng Ngốc Nghếch Hay Khóc Nhè》Chương 12 ---
Vừa đến cửa, lại bị người đàn ông quát: “Đứng lại!”
Cô hậm hực hỏi: “Ông, còn có chuyện gì khác không ạ?”
Từ “Ông” được nhấn rất mạnh.
“Cô đi đâu?”
Nguyễn Điềm Điềm không quay đầu lại, cũng chẳng biết Bạc Dực Hàn phía sau đang nhíu mày với vẻ mặt lạnh lùng, cô nói: “Đương nhiên là đi tìm ông chủ khác mua rượu chứ, không như chú giàu có như vậy, không lo lắng gì đến nỗi khổ của những người dân thường như chúng tôi.”
Cô hừ hừ hì hì ôm chai rượu rời đi.
Tần Hạo Nam bên cạnh cứ tặc lưỡi khen ngợi mãi.