Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta nhìn Ninh Dịch, lòng đầy cảm xúc. Chàng lại rót thêm một ly, nghiêng mặt về phía ta:
"Hồi nhỏ nàng giận ta vì vẽ mặt nàng thành mèo lớn. Hôm nay mặt ta đây, nàng muốn vẽ gì thì vẽ."
"Vẽ ngươi thành ma quỷ, lỡ dọa sợ khách của ta, làm hỏng việc buôn bán thì ai chịu trách nhiệm?"
"Nàng cứ vẽ đi, có hậu quả gì thì để ta gánh."
Ta bật cười.
Chàng lại đưa cánh tay có vết roi ra cho ta xem, cười nói:
"Vết thương này, nàng phải chịu trách nhiệm đấy."
Ta vừa uống rượu vừa liếc chàng một cái. Chàng vòng tay qua bàn, nắm lấy tay ta.
---
Ngoại truyện sau hôn nhân
Hai năm sau, ta gả cho Ninh Dịch.
Ngày đại hôn, ta ngồi trên giường cưới, lòng thấp thỏm không yên. Một cây cân nhẹ nhàng vén lên lớp khăn voan đỏ.
Ninh Dịch mặc bộ hỉ phục đỏ rực, mỉm cười nhìn ta.
Nụ cười của chàng thật rạng rỡ, ánh mắt sáng trong như chứa đựng tất cả điều tốt đẹp trên đời.
Ta chợt nghĩ đến Ninh Xuyên năm đó. Hắn giật khăn voan của ta rồi ném xuống đất, như thể đó là thứ dơ bẩn nhất trên đời.
Khi ta ngã xuống đất, hắn cũng chẳng buồn quay đầu nhìn lấy một lần.
Thì ra, được người khác yêu thương, nâng niu trong tay, trân trọng trong lòng... là một cảm giác ấm áp đến vậy.
"Chàng không ra tiền sảnh mời rượu sao?" Ta khẽ hỏi, miệng mỉm cười.
"Không muốn đi." Ninh Dịch tháo mũ phượng cho ta rồi ngồi xuống bên cạnh.
"Ta thành thân, họ phải tự giác chứ. Tự uống rồi tự về."
Ta vừa buồn cười vừa bất lực, cuối cùng vẫn phải đuổi chàng ra tiền sảnh tiếp khách.
Sau khi tắm rửa thay y phục, ta cùng Viên Nhi ra sân hóng mát.
Lần thành thân trước là mùa đông, ta đã lạnh lẽo và tủi hổ đợi suốt một đêm. Lần này, ta cố ý chọn mùa xuân – một mùa xuân ấm áp và rực rỡ hương hoa.
Ninh Dịch chẳng bao lâu đã quay lại, ôm ta ngồi lên đùi, mang theo mùi rượu nhè nhẹ, cọ cọ vào tai ta.
"Hoàng huynh vừa đến." Giọng chàng trầm xuống. "Uống không ít rượu, còn tặng nàng một món quà mừng. Nàng có muốn xem không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chàng liếc nhìn ta, giọng đầy thăm dò.
Ta nhíu mày:
"Quà mừng không phải đều do quản sự thu nhận sao? Mai ghi sổ rồi đưa vào kho là được. Ngày khác hắn cưới Sở Vương phi, chúng ta cứ theo lệ mà đáp lễ."
"Chẳng lẽ phu quân còn bắt tân nương nửa đêm ngồi đầu giường kiểm quà mừng sao?"
Nghe ta nói vậy, mắt Ninh Dịch càng lúc càng sáng, cuối cùng bật cười.
"Vậy thì tất nhiên là không rồi, chúng ta còn nhiều việc khác phải làm." Ninh Dịch ôm lấy mặt ta, hôn lên hôn xuống.
"Như Ý, Như Ý, ta thích nàng lắm!"
Ta véo vào tay chàng, lườm một cái: "Nói như thể ta không thích chàng vậy."
"Kinh thành có mười ngôi chùa, Như Ý muốn dát vàng tượng Phật ở chùa nào để tạ lễ?"
"..."
Ta nhắc chàng: "Suỵt, người ta nghe thấy bây giờ."
"Ta cưới được người con gái mình yêu, ta chẳng muốn giấu giếm gì cả. Cứ để thiên hạ ghen tị đi."
Ta vừa cười vừa lắc đầu, chê chàng ngốc.
"Thực ra, ngày nàng gả cho Hoàng huynh, ta cũng đến dự cưới... ta cũng uống say." Ninh Dịch hôn nhẹ lên mi mắt ta.
"Hôm nay, giống như giấc mơ tương tư thành bệnh của ta đã thành hiện thực."
"Như Ý, hãy để ta mãi mãi sống trong giấc mơ này."
Nhưng giấc mơ ấy suýt nữa đã tan vỡ khi ta sinh con.
Ta khó sinh, đau suốt một ngày một đêm. Nghe nói Ninh Xuyên đã xông vào đánh nhau với Ninh Dịch, bắt chàng hứa rằng sau này không được để ta sinh thêm lần nào nữa.
Ninh Dịch ngồi trong sân suốt một đêm. Khi con trai chào đời, chàng quỳ gục bên giường ta, kiệt sức.
Sau này, ta quả thật không sinh thêm đứa nào nữa. Ta không biết Ninh Dịch đã làm cách nào.
Ninh Xuyên thỉnh thoảng vẫn đến chơi. Hắn nói Hứa Giải Ý đã mất tích, và hắn cũng không đi tìm.
Ta cũng không còn bận tâm nữa. Mọi chuyện năm xưa như đã thuộc về kiếp trước, xa xôi đến mức tưởng như chưa từng xảy ra.
"Bảo Nhi, phụ vương về rồi, chúng ta ra đón người nào."
Ta dắt con trai đứng ở cửa, đợi Ninh Dịch. Chàng nắm tay ta, ôm lấy con, rạng rỡ trở về nhà trong tiếng cười ấm áp.
Ta tên Hứa Như Ý. Cuộc đời ta có thể trải qua nhiều gian truân, nhưng hôn sự của ta, lại vô cùng như ý.