Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đó, tiền viện rộn ràng náo nhiệt, còn ta thì như kẻ mất hồn ngồi lặng lẽ ở hậu viện. Ta muốn ra xem thử, xem người tỷ tỷ luôn giản dị ấy, khi khoác lên mình bộ áo cưới đỏ rực sẽ trông như thế nào.
Nhưng ta không dám. Ta sợ nếu nhìn thấy Ninh Xuyên trong lễ phục tân lang, ta sẽ không kìm được nước mắt.
Mãi đến khi tiệc cưới kết thúc, ta cùng Viên Nhi lén đến tiểu viện mà Ninh Xuyên đã chuẩn bị cho Hứa Giải Ý.
Những người đến náo động phòng lần lượt rời đi. Ngoài trời bắt đầu đổ tuyết lớn. Ta không dám ra tiền viện, chỉ dám đứng nép dưới khung cửa sổ.
Ninh Xuyên vốn không thích chuyện phòng the, chàng làm lễ xong chắc chắn sẽ rời đi. Ta định đợi chàng đi rồi sẽ vào chăm sóc tỷ tỷ.
Viên Nhi nhìn ta, mấy lần định lên tiếng nhưng rồi lại thôi. Ta chỉ lo cho tỷ tỷ đã hy sinh vì gia đình, chẳng để ý đến vẻ mặt đầy lo lắng của Viên Nhi.
"Ninh Xuyên đến rồi, ta nghe thấy chàng đang nói chuyện."
Ta áp sát tai vào cửa sổ, cẩn thận lắng nghe.
Bên trong vang lên giọng của Ninh Xuyên, nhưng âm thanh ấy khiến ta thấy xa lạ lạ thường — không lạnh lùng, không xa cách, mà run run, như đang cố nén một cơn xúc động mãnh liệt.
"Ý Nhi, cuối cùng nàng cũng là của bản vương rồi. Ba năm qua, đêm nào ta cũng nhớ nàng."
"Vương gia, Ý Nhi cũng nhớ người. Mỗi lần nghe tiếng mõ cá giữa đêm khuya, đó đều là nỗi nhớ của Ý Nhi gửi đến người."
"Để Ý Nhi phải chịu thiệt thòi, là lỗi của bản vương!"
"Không thiệt thòi đâu ạ. Ý Nhi đạt được tâm nguyện rồi, tất cả đều xứng đáng. Ý Nhi muốn đi tạc tượng vàng cho Bồ Tát."
Giọng Hứa Giải Ý nhẹ nhàng, dịu dàng đến lạ, khác hẳn vẻ dè dặt thường ngày của nàng.
Sau đó, họ không nói thêm lời nào, chỉ còn lại những tiếng ôm hôn đầy đắm say và cả chuyện động phòng — điều mà suốt một năm thành thân, ta chưa từng trải qua dù chỉ một lần.
Tuyết rơi lả tả, lạnh buốt thấu xương. Ta nắm chặt một cọng cỏ khô bên bức tường ẩm lạnh.
Ta bật cười.
"Chuyện này không giống như ta từng mơ. Thật ghê tởm!"
Viên Nhi mắt ngấn lệ, xót xa dìu ta loạng choạng bước đi trong màn đêm mịt mùng trước khi hừng đông ló rạng.
Trên đường, giọng nàng khản đặc, kể cho ta nghe câu chuyện tình yêu bi thương mà nàng nghe được hôm qua, giữa Sở Vương và trắc phi.
Ta lần lượt xâu chuỗi lại mọi tình tiết, cuối cùng cũng hiểu ra đầu đuôi sự việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thì ra, ba năm trước, khi Ninh Xuyên theo cha ra Mạc Bắc hành quân, chàng đã quen biết Hứa Giải Ý. Hai người đem lòng yêu nhau rồi thề nguyền trọn kiếp.
Nhưng mẹ của Hứa Giải Ý vốn là một kỹ nữ trong lầu xanh, được bạn của cha ta đem tặng. Thân phận thấp hèn, bà ta dùng kế mang thai để được giữ lại bên cạnh cha ta hầu hạ.
Vì vậy, dù Hứa Giải Ý là con gái thứ của Trấn Bắc tướng quân, thân phận của nàng vẫn không đủ để trở thành chính phi của Sở Vương.
Vậy là, đôi tình nhân ấy đã phải trải qua ba năm dài đằng đẵng, vừa chịu đựng vừa toan tính.
Sau khi trở về kinh, để tránh bị gả cho người khác, Hứa Giải Ý quyết định tu Phật.
Còn Ninh Xuyên thì quay lại kinh thành, cố ý tiếp cận ta, tỏ ra tử tế để ta nảy sinh tình cảm với chàng.
Đến khi ta vừa tròn cập kê, thời cơ của chàng đã đến. Chàng đến Mạc Bắc, dựng lên một màn kịch bị địch bao vây nguy hiểm rồi được cha ta cứu giúp.
Từ đó, mọi chuyện đều diễn ra đúng như kế hoạch của chàng.
Chàng cưới ta làm chính phi nhưng chưa từng động vào ta, lại còn rêu rao khắp nơi rằng ta không thể mang thai. Chàng bày mưu khiến cha ta bị dâng sớ đàn hặc, buộc Thánh thượng phải ra tay trấn áp Trấn Bắc tướng quân để xoa dịu triều thần.
Nhưng Thánh thượng vì tình xưa nghĩa cũ với cha ta nên chắc chắn sẽ tìm cách vỗ về, chuộc lại lỗi lầm.
Và thế là, Hứa Giải Ý thuận theo thời thế, chính thức trở thành trắc phi của Sở Vương.
"Thật đáng thương cho họ, yêu nhau sâu đậm đến thế mà phải khổ sở toan tính từng bước một."
Ta cười khẩy mỉa mai, rồi ngã quỵ trong sân. Suốt một đêm dầm mình trong giá lạnh, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, ta lâm bệnh nặng.
4
Sốt cao suốt ngày đêm, ta mê man không rõ bao lâu.
Mỗi lần tỉnh lại, đều nghe tiếng Viên Nhi khóc bên giường. Nhưng cũng có đôi lần, ta dường như thấy Ninh Xuyên ngồi cạnh.
"Ninh Xuyên..."
Ta cố gắng gom hết chút sức lực cuối cùng, nở một nụ cười với chàng. Nụ cười ấy rất ngọt ngào — cha, mẹ và đại ca ta từng nói vậy.
Liệu Ninh Xuyên có từng cảm nhận được vị ngọt ấy từ nụ cười của ta?
Có ai đó nắm lấy tay ta. Bàn tay ấy rộng lớn nhưng lạnh lẽo, không hề ấm áp.
Hẳn là tay của Ninh Xuyên. Thì ra tay chàng lại thô ráp đến vậy.
"Ninh Xuyên... Lần này, dù sống hay chết, ta cũng sẽ để chàng được toại nguyện hơn nữa!"