Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Sách đi đến, đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới rồi mới nói: "Tôi nghe An Thẩm nói cô ta xông vào động tay động chân với cô, cô có bị thương không?"
"Tốt chán, không c.h.ế.t được đâu." Thôi Mộ Linh nghe lời quan tâm giả dối của anh, chỉ thấy buồn cười đến cực điểm.
Bùi Sách thở dài, vừa định nói tiếp, Thôi Mộ Linh đã đứng dậy đi lên lầu.
Cô dường như biết đối phương sẽ đi theo, nên đi rất nhanh, vừa vào phòng đã trực tiếp khóa trái cửa.
Bùi Sách đứng bên ngoài gõ cửa, mãi không thấy ai đáp lại. Anh vừa định hỏi An Thẩm xin chìa khóa, ai ngờ lại được báo là chìa khóa đã bị Thôi Mộ Linh lấy đi rồi.
"Thôi Mộ Linh, rốt cuộc cô đang giận cái gì?" Anh khó hiểu hỏi.
Thôi Mộ Linh lạnh lùng cười lắc đầu: "Bùi Sách, anh đừng giả vờ đến dỗ tôi nữa, tôi khuyên anh nên đi dỗ cô 'người mới' của anh đi, bây giờ cô ta đang cần sự an ủi của anh đấy."
Bùi Sách nhíu mày, suy nghĩ một lát về lời cô nói rồi mới hiểu ra, không khỏi bật cười thành tiếng: "Thôi Mộ Linh, cô không phải là đang ghen đấy chứ?"
Thôi Mộ Linh đột nhiên mở cửa, đứng trước mặt anh nói: "Bùi Sách, anh đừng có tự mình đa tình nữa, tôi lấy gì mà phải ghen, tôi chỉ thấy ghê tởm thôi."
"Ghê tởm tôi ư?" Bùi Sách không chắc chắn hỏi lại.
"Anh chỉ là một trong số đó." Thôi Mộ Linh nói xong liền định đóng cửa lại, nhưng lại bị Bùi Sách đẩy ra.
Bùi Sách từ bên ngoài bước vào, đẩy cô vào tường hỏi: "Có phải cô nghĩ tôi và Mạnh Hạ có mối quan hệ mờ ám gì nên dạo này mới không thèm để ý đến tôi?"
Thôi Mộ Linh bị anh nói trúng tim đen, nhưng lại cứng miệng không chịu thừa nhận: "Hai người có quan hệ gì hay không tôi một chút cũng không quan tâm, không liên quan đến tôi, dù sao tôi sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn với anh thôi."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bùi Sách siết chặt bàn tay đang chống trên tường, anh trực tiếp cúi người hôn lên.
Nụ hôn này mang theo tính xâm lược cực mạnh, thậm chí còn có chút ý vị trừng phạt. Anh càng hôn càng mạnh, Thôi Mộ Linh không có lấy nửa cơ hội thở, chốc lát đã mặt đỏ bừng.
Bùi Sách lúc này mới hơi nới lỏng cô ra, nhưng mặt anh vẫn áp vào cánh mũi đối phương, anh kìm nén giọng hỏi: "Cô có biết, tôi ghét nhất cô nói hai từ đó không?"
Thôi Mộ Linh lạnh lùng cười nhìn anh: "Bùi Sách, anh tự mình ở ngoài mập mờ với người phụ nữ khác, vậy mà ngay cả lời tôi nói anh cũng muốn quản, anh nghĩ anh là ai hả?"
"Cô nói mập mờ gì chứ, tôi có thể đảm bảo với cô, tuyệt đối không có chuyện đó." Giọng Bùi Sách vốn dĩ hơi khàn và trầm, đặc biệt khi tức giận lại càng rõ ràng hơn. Anh vòng tay ôm lấy eo cô, tiếp tục nói: "Tôi là chồng cô, là người có thể hoàn toàn chiếm hữu cô, nên đương nhiên có thể quản cô."
Thôi Mộ Linh không tin lời anh, cô quay mặt sang một bên tránh né sự gần gũi của đối phương.
Bùi Sách thấy cô như vậy thì càng tức giận hơn, liền siết c.h.ặ.t t.a.y đang ôm eo, Thôi Mộ Linh không tự chủ được mà áp sát vào người anh.
Hai người ở rất gần, gần như có thể cảm nhận hoàn toàn đường cong cơ thể đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ánh mắt Bùi Sách lập tức tối sầm lại, rõ ràng là đã động tình.
Còn Thôi Mộ Linh thì ghét bỏ đối phương đến mức không chịu nổi, cô thấy không đẩy được Bùi Sách ra thì trực tiếp gọi An Thẩm ở dưới nhà lên.
Vì cửa không đóng chặt, nên An Thẩm rất nhanh đã nghe thấy.
Thôi Mộ Linh nghĩ rằng trước mặt người ngoài Bùi Sách sẽ không tùy tiện như vậy, ai ngờ cô đã hoàn toàn đánh giá thấp sự trơ trẽn của đối phương.
Anh sau khi đóng cửa, liền trực tiếp đẩy Thôi Mộ Linh ra sau cánh cửa, sau đó tiếp tục hôn lên.
Không lâu sau, An Thẩm đã lên đến nơi, bà đứng ngoài cửa hỏi: "Thiếu phu nhân, có chuyện gì không ạ?"
Thôi Mộ Linh bị anh hôn đến mức không có cơ hội thở, làm sao mà đáp lời được. Còn Bùi Sách dường như cũng cố ý trêu chọc cô, cố tình buông cô ra đúng lúc này.
Cô vội vàng hít hai hơi khí tươi, nhưng giây tiếp theo thì sững sờ.
Bởi vì hơi thở gấp gáp như vậy, hiển nhiên không hợp lẽ thường.
Nhưng may mà cửa cách âm đủ tốt, nên An Thẩm không nghe thấy gì bất thường, bà lại hỏi lại câu nói trước đó qua cánh cửa.
Thôi Mộ Linh vội vàng điều chỉnh hơi thở, sau đó nói với An Thẩm: "Dì giúp con đi nấu... ưm."
Cô thậm chí còn chưa nói hết một câu đã bị bàn tay không an phận của Bùi Sách ngắt lời.
Cô chặn được tay này thì tay khác lại vuốt lên, khiến cô mệt mỏi vô cùng.
"Dì An, dì đi nấu một bát mì mang lên đây." Thôi Mộ Linh chỉ có thể cố gắng nói hết câu này.
"Vâng." An Thẩm tuy nghe Thôi Mộ Linh nói chuyện có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, liền quay người xuống lầu.
--- Chương 87 - "Tổng giám đốc Bùi lại làm phu nhân khóc" ---
Chương 80: Tôi còn chưa thiếu phụ nữ đến mức không có cô không được.
Đợi An Thẩm đi rồi, cô lập tức gạt phắt bàn tay đang vuốt ve của Bùi Sách ra, lạnh mặt nhìn đối phương.
Còn Bùi Sách dường như không nhìn ra thái độ của cô, trực tiếp dùng tay giam cô vào góc tường, sau đó áp sát vào người cô tiếp tục đòi hôn.
Thôi Mộ Linh dứt khoát cắn mạnh xuống, đối phương đau điếng cuối cùng cũng nới lỏng cô ra một chút.
Anh giơ tay lau môi, vết m.á.u thấm ra tay, có thể thấy cô quả thực đã cắn rất mạnh.