Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi Mộ Linh nhân cơ hội chui ra khỏi vòng tay đối phương, kết quả vừa đi được vài bước lại bị Bùi Sách kéo phắt trở lại.
Anh không nói một lời nhìn chằm chằm vào đối phương, Thôi Mộ Linh đọc được sự không cam lòng và tức giận trong mắt anh, nên trong lòng lập tức cảnh giác.
"Cô hận tôi đến thế sao?" Giọng Bùi Sách thờ ơ, nhưng vẫn còn vương chút t.ì.n.h d.ụ.c chưa hoàn toàn tan biến.
Thôi Mộ Linh không đáp lời, bây giờ cô lo lắng Bùi Sách tiếp theo sẽ làm gì cô.
Nếu đối phương chỉ muốn "ân ái" với cô, cô nhịn một chút rồi cũng qua. Nhưng nếu cứ hành hạ cô như mấy lần trước, e rằng cô thật sự sẽ không chịu nổi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bùi Sách thấy cô không trả lời, đột nhiên buông tay, nói với cô: "Nếu cô không muốn, vậy tôi sẽ không chạm vào cô, tôi Bùi Sách còn chưa thiếu phụ nữ đến mức không có cô không được."
Nói xong, anh mở cửa bước ra ngoài.
Thôi Mộ Linh ngây người một lúc lâu tại chỗ mới phản ứng lại, Bùi Sách đây là thật sự buông tha cho cô rồi.
Cô không khỏi bật cười thành tiếng, sau đó vội vàng đóng cửa lại.
Kết quả vừa đóng xong, đã có người gõ cửa bên ngoài.
Thôi Mộ Linh giật mình, vội vàng hỏi: "Ai đó?"
"Thiếu phu nhân, mì của cô nấu xong rồi ạ." An Thẩm trả lời từ bên ngoài.
Cô lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó mở cửa nhận mì.
An Thẩm liếc nhìn về phía cầu thang, rồi nói với Thôi Mộ Linh: "Thiếu phu nhân, vừa rồi cô và ngài Bùi có cãi nhau phải không ạ?"
Thôi Mộ Linh do dự một chút, lắc đầu phủ nhận: "Không có ạ."
An Thẩm thở dài: "Thiếu phu nhân, không phải tôi lắm lời đâu ạ, vừa nãy lúc tôi lên lầu thấy sắc mặt ngài Bùi không được tốt, giờ này chắc là anh ấy lại đến công ty rồi, cô xem có cần gọi điện quan tâm anh ấy một chút không ạ."
Thôi Mộ Linh thầm cười trong lòng, cô chỉ mong Bùi Sách tâm trạng mãi mãi không tốt, mãi mãi đừng để ý đến cô thì mới phải.
“Thiếu phu nhân, Ngài Bùi bây giờ tuổi còn trẻ khỏe, lại đẹp trai, bên cạnh chắc chắn không thiếu những cô gái vây quanh, nếu cô không trông chừng kỹ, thì thật sự...”
Thôi Mộ Linh biết An Thẩm có ý tốt, nhưng lại thấy bà quá lằng nhằng, nên vội vàng chuyển chủ đề: “Dì An, cháu vừa nãy ở trên lầu cứ nghe thấy tiếng mèo kêu, dì mau xuống xem có phải có mèo hoang vào biệt thự không.”
“Tiếng mèo kêu? Ôi chao, vậy tôi phải mau xuống xem, kẻo nó trộm mất cá khô phơi ngoài kia.” An Thẩm chạy nhanh xuống cầu thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thôi Mộ Linh che miệng cười khẽ, bưng bát mì trở vào phòng.
Kể từ sau lần cãi vã đó, suốt một tuần liền, hai người không nói chuyện với nhau nữa, ngay cả khi đôi khi gặp nhau lúc ăn sáng, họ cũng giả vờ như không nhìn thấy đối phương.
An Thẩm dần dần phát hiện ra manh mối, bèn cố ý nhân lúc bưng bữa sáng, đặt bát của hai người cạnh nhau, hoặc đơn giản là chỉ làm những món ăn chung vào một đĩa.
Nhưng chẳng có tác dụng gì, hai người dù gắp thức ăn từ cùng một đĩa cũng không thèm nhìn nhau, nói gì đến chuyện trò chuyện.
Thôi Mộ Linh đương nhiên rất tận hưởng trạng thái này, cô nhìn An Thẩm đang dọn dẹp trong bếp, gọi bà ấy rót cho mình một ly sữa đậu nành đã pha sẵn.
Nhưng vì sữa đậu nành quá nóng, khi bưng, cô vô ý làm đổ một ít lên cổ tay, đau đến mức cô vội vàng đặt ly sữa xuống, rồi lau sạch chất lỏng trên tay.
Trong lúc cô làm những việc này, ánh mắt Bùi Sách vẫn luôn dừng trên tờ báo trước mặt, thậm chí không thèm liếc nhìn cô một cái.
Thôi Mộ Linh ném khăn giấy vào thùng rác, sau đó cầm đũa gắp thức ăn vào đĩa, kết quả trùng hợp đến mức cô và Bùi Sách lại gắp cùng một miếng bông cải xanh.
Hai người ngẩng đầu nhìn nhau một giây rồi lại tự động rời mắt.
Thôi Mộ Linh thấy đối phương hoàn toàn không có ý định buông đũa, bèn nhường hẳn cho anh, dù sao cô cũng đã ăn gần xong rồi, uống hết ly sữa đậu nành trước mặt là cô sẽ đứng dậy đi ra sảnh thay giày.
Bùi Sách nhìn miếng bông cải xanh trước mặt, bỗng nhiên cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống nữa, dứt khoát vứt đũa, tiếp tục đọc tờ báo dở dang.
Còn Thôi Mộ Linh sau khi thay giày xong thì trực tiếp ra khỏi nhà.
Tối qua cô đã hẹn với Lâm Anh là sẽ đến bệnh viện thăm cô ấy, nên đương nhiên không thể đến muộn.
Khoảng một giờ sau, cô đến bệnh viện đó.
Vết thương của Lâm Anh đã hoàn toàn hồi phục, thêm vào đó, thời gian này cô ấy nghỉ ngơi tốt trong bệnh viện nên cả người đều rạng rỡ, hoàn toàn khác với vẻ mệt mỏi và kiệt sức khi còn bận rộn với cửa hàng trước đây.
Khi Thôi Mộ Linh đến thăm, Lâm Anh đang trò chuyện với y tá trong phòng bệnh.
Các y tá ở đó đều rất trẻ và tốt bụng, không biết có phải Bùi Sách đã dặn dò trước hay không mà họ đối xử với Lâm Anh đặc biệt tốt, mức độ quan tâm hỏi han của họ hoàn toàn có thể sánh ngang với con gái ruột là cô rồi.
“Mộ Mộ, con đến rồi.” Lâm Anh nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức quay đầu lại.
Thôi Mộ Linh đặt đồ mang đến lên bàn, cười hỏi: “Mẹ, hai ngày nay người mẹ thế nào rồi, có chỗ nào không khỏe không ạ?”
Lâm Anh lắc đầu, cười nói: “Mẹ đã khỏe hẳn rồi, Mộ Mộ, con đi làm thủ tục xuất viện cho mẹ đi, mẹ nhàn rỗi lâu thế này cũng nên làm việc rồi.”