Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Trục Nguyệt cho rằng anh ta đang cười nhạo mình, lập tức có chút không vui: “Cho dù tôi chưa từng hẹn hò, anh cũng không cần nhìn tôi như vậy chứ, tôi đâu phải quái thai.”

Thường Hàn sững sờ, vô tội xòe tay: “Tôi làm sao?”

“Anh vừa nãy không phải đang cười nhạo tôi sao? Cười nhạo tôi chưa từng yêu đương?” Có lẽ vì nóng giận, nên cô nói năng đầy tự tin, hoàn toàn không còn sự cẩn trọng thường thấy khi đối mặt với Thường Hàn.

Thường Hàn lắc đầu, rất nghiêm túc nói: “Tôi không phải đang cười nhạo cô, tôi chỉ cảm thấy điều đó không thể xảy ra mà thôi.”

Bản thân anh ta là một người đa tình, số bạn gái từng hẹn hò đếm trên đầu ngón tay còn khó, nên rất khó hiểu chuyện một cô gái nhan sắc cũng khá lại chưa từng yêu đương bao giờ.

Liễu Trục Nguyệt càng tức giận hơn, dám chắc đối phương đang nghi ngờ cô nói dối, điều này còn đáng ghét hơn cả việc chế giễu cô.

“Tôi nói là sự thật, anh tin hay không tùy.” Cô nói xong nhanh chóng cầm ly cà phê trước mặt, uống cạn một hơi rồi cầm túi xách đi ra ngoài.

Thường Hàn có chút bất ngờ, chần chừ hai giây rồi vẫn đứng dậy đuổi theo.

Liễu Trục Nguyệt ra ngoài mới phát hiện mình đi quá vội, vậy mà lại để quên khăn quàng cổ bên trong.

Bây giờ cô vào lại thì sẽ ngượng, không vào thì lại tiếc.

Đang lúc cô đi đi lại lại trước cửa, Thường Hàn từ bên trong đi ra, anh đưa chiếc khăn quàng cổ trong tay cho đối phương.

Liễu Trục Nguyệt chần chừ một chút mới vươn tay nhận lấy khăn quàng.

“Vừa nãy tôi chỉ đùa cô thôi, cô đừng để bụng.” Thường Hàn chủ động xin lỗi cô.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Liễu Trục Nguyệt bĩu môi, quay người đi thẳng về phía trước theo con đường.

Thường Hàn cũng đi theo sau.

Hai người sánh bước trên phố, đi chưa được bao xa thì tuyết bắt đầu rơi lất phất.

“Tuyết rơi rồi, tìm chỗ nào đó ngồi đi.” Thường Hàn mở lời trước.

Liễu Trục Nguyệt lắc đầu: “Tôi định về nhà rồi.”

Trong lòng Thường Hàn có một khoảnh khắc hụt hẫng, nhưng cũng chỉ là khoảnh khắc thôi, anh liền nói: “Vậy tôi đưa cô về.”

“Không cần, tôi tự gọi xe về được.” Liễu Trục Nguyệt vẫn còn giận chuyện vừa nãy, nên đương nhiên không muốn đi xe của đối phương.

Thường Hàn đánh giá cô một lượt, không nói gì.

Liễu Trục Nguyệt gọi được xe xong, không quay đầu lại mà leo lên xe.

Thường Hàn nhìn chiếc xe đi xa, mới khẽ cười thành tiếng: “Cũng thú vị đấy chứ.”

Một bên khác, Thôi Mộ Linh rời khỏi cửa nhà Liễu Trục Nguyệt xong, liền đi thẳng đến bệnh viện định thăm Lâm Anh.

Ai ngờ, vừa đến cửa bệnh viện đã bị chặn lại.

“Cô Thôi, Tổng Giám đốc Bùi đã dặn rồi, nói là nếu cô đến bệnh viện thăm thì nhất định phải có sự đồng ý của anh ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thôi Mộ Linh biết những người chặn cô chỉ là người truyền lời, nên không đôi co với họ, mà trực tiếp gọi điện cho Bùi Sách.

Lúc đó Bùi Sách đang họp cổ đông, nên trực tiếp tắt máy, còn bật chế độ im lặng.

Thôi Mộ Linh sau đó lại thử gọi một cuộc nữa, vẫn không có ai nghe máy.

Thế là cô liền trực tiếp bắt xe đến tập đoàn Bùi Thị.

Đợi khi cô đến văn phòng Bùi Sách thì cuộc họp cổ đông vừa kết thúc, nên Bùi Sách vừa vào đã nhìn thấy cô.

“Đến nhanh vậy.” Bùi Sách cười đặt chiếc áo vest cởi ra lên giá, sau đó đi về phía cô.

“Tại sao không cho tôi vào bệnh viện?” Thôi Mộ Linh chất vấn.

Bùi Sách ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân nhìn cô: “Sau này mỗi lần cô đi thăm nom đều phải có sự đồng ý của tôi.”

“Lý do?” Thôi Mộ Linh thực sự rất tức giận, tối qua Bùi Sách đã dùng chiêu này uy h.i.ế.p cô rồi, cô cũng đã làm theo ý đối phương, ai ngờ hôm nay anh ta lại đổi ý.

“Vì tôi muốn kiểm soát cô chứ sao nữa, điều này còn cần hỏi à?” Bùi Sách nói thẳng thừng, lười cả che đậy.

Thôi Mộ Linh kìm nén sự oán giận trong lòng, hỏi: “Ý anh là, sau này mỗi lần tôi muốn đi thăm mẹ tôi đều phải được sự đồng ý của anh trước?”

“Đúng vậy, nhưng tôi không thể đảm bảo mỗi lần đều sẽ đồng ý.” Trong lòng Bùi Sách cũng có tính toán riêng của mình.

“Ví dụ như?” Thôi Mộ Linh cố gắng giữ cho mình lý trí để trao đổi với đối phương.

Bùi Sách vẫy tay về phía cô, Thôi Mộ Linh chần chừ một chút, nhưng vẫn đi đến gần anh ta.

“Vậy thì phải xem cô có thể làm tôi vui vẻ hay không, tôi vui vẻ rồi, tự nhiên sẽ chiều theo ý cô.”

Thôi Mộ Linh khinh thường cười khẩy một tiếng: “Tôi không biết dỗ người khác.”

“Không biết thì có thể học, ví dụ, tối qua cô đã làm rất tốt.” Bùi Sách nhìn cô đầy ẩn ý.

Sắc mặt Thôi Mộ Linh hơi biến đổi, cô vừa nghĩ đến chuyện tối qua bị đối phương ép buộc làm những việc đó, liền cảm thấy khó chịu kinh khủng.

Bùi Sách thu trọn biểu cảm của cô vào đáy mắt, sau đó kéo cô vào lòng vò nắn.

Lúc này, cửa văn phòng bị gõ.

---《Chuyện Thường Ngày Cưng Chiều Vợ: Tổng Giám Đốc Bùi Lại Làm Vợ Khóc Nhè》Chương 92---

Thôi Mộ Linh thầm mừng thầm, vội vàng đứng dậy khỏi lòng anh ta.

Bùi Sách liếc nhìn cô, nói với ra ngoài cửa: “Vào đi.”

Người bước vào là trợ lý của Bùi Sách, anh ta chỉ từng gặp Thôi Mộ Linh hai lần nên cũng có ấn tượng về cô.

Anh ta đưa tài liệu trong tay cho Bùi Sách xong, đột nhiên bắt đầu chần chừ.

Bùi Sách cau mày, trực tiếp nói: “Nói đi.”

Trợ lý gãi gãi đầu, có chút khó xử nhìn sang phía Thôi Mộ Linh.

Nếu Thôi Mộ Linh còn không hiểu là có ý gì, thì đúng là ngốc rồi.