Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi…” Thôi Mộ Linh thấy anh cứ khăng khăng nói vậy, dứt khoát không giải thích nữa, cô rụt chân về, sau đó kéo chiếc váy ngủ đang vén lên đến đầu gối xuống che lại.

--- 《Mặn nồng mỗi ngày: Bùi tổng lại chiều vợ khóc thét》 Chương 21 ---

Bùi Sách ngồi bên giường mím chặt môi, không nói một lời.

Thôi Mộ Linh thấy anh lại không nói chuyện, lại không rời đi, liền nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”

Bùi Sách liếc cô một cái, mới mở lời: “So với cô, tôi quả thực già hơn một chút.”

Thôi Mộ Linh thấy đối phương vẫn còn để bụng chuyện này, vừa muốn cười lại không dám cười, cô vốn định an ủi đối phương vài câu, nhưng vừa nghĩ đến cái đức hạnh thường ngày của anh ta, liền nuốt lời nói sắp ra khỏi miệng trở về.

Bùi Sách chờ một lúc, cũng không đợi được lời an ủi của đối phương, lông mày lập tức nhíu chặt, nhìn chằm chằm đối phương nói: “Vậy ra, cô thật sự ghét tôi già rồi sao?”

Thôi Mộ Linh cảm thấy ánh mắt này của anh có chút quen thuộc, vội vàng né ra sau, xua tay nói: “Tôi đâu có nói ghét anh, đây là do chính anh nói đấy, đừng đổ lỗi cho tôi.”

Bùi Sách lạnh lùng hừ một tiếng, trực tiếp kéo chân kia của cô (chân không bị thương) về phía mình.

“Lời nói suông thì sao biết được, phải thử mới rõ.”

Thôi Mộ Linh vừa định đưa tay đẩy đối phương ra, thì tay cô đã bị anh ghì chặt lại.

Cô nhìn Bùi Sách đang ghì người đè lên, biết mình căn bản không thể phản kháng, dứt khoát không giãy dụa nữa.

Mà Bùi Sách cũng rất có chừng mực, luôn cố gắng tránh chạm vào vết thương trên chân cô.

Sau cuộc hoan ái, trời đã tối.

Thôi Mộ Linh không cần nhìn gương cũng biết mình chắc chắn toàn thân tím bầm, nên căn bản không muốn xuống lầu ăn cơm nữa.

Mặc dù mỗi lần dì An không nói gì, nhưng cô luôn cảm thấy trong ánh mắt của đối phương mang theo một tia trêu ngươi và chế giễu, da mặt cô còn chưa đủ dày đến mức có thể coi như không thấy, nên thà đói cũng không muốn động đậy.

Bùi Sách cài xong cúc áo, quay người nhìn cô một cái nói: “Tôi bảo dì An mang cơm lên cho cô.”

“Không được.” Thôi Mộ Linh vội vàng từ chối, nếu không chẳng phải càng xác nhận sự chột dạ của cô sao.

Bùi Sách thấy cô từ chối, đi tới cúi người nhìn cô một lúc, hỏi: “Không thoải mái à?”

“Anh nói xem?” Thôi Mộ Linh cảm thấy người này thật đáng ghét, mỗi lần xong xuôi mình đều toàn thân ê ẩm, còn đối phương thì như không có chuyện gì, thậm chí còn tinh thần hơn gấp trăm lần.

Bùi Sách khẽ cười hai tiếng, vỗ vỗ vai cô nói: “Vậy tôi tự tay mang lên cho cô, nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vậy còn không mau đi.” Thôi Mộ Linh bực bội nói, cô đã đói muốn c.h.ế.t rồi.

Bùi Sách cười đi ra ngoài, không lâu sau đã bưng lên một bát mì nước và một bát cháo hạt sen.

Thôi Mộ Linh đã thay quần áo xong, đang dựa vào đầu giường xem điện thoại, thấy Bùi Sách đi vào, lập tức muốn xuống giường ăn cơm.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Kết quả chân còn chưa chạm đất, đã cảm thấy toàn thân lại ê ẩm, cô có chút khó khăn vịn giường đứng dậy.

Bùi Sách thấy dáng vẻ cô như vậy, trêu ghẹo nói: “Cơ thể cô yếu quá, thế này đã không chịu nổi rồi sao?”

Thôi Mộ Linh thấy đối phương đứng ngoài nói thì dễ, tức đến mức nói năng lung tung: “Có giỏi thì anh thử làm phụ nữ xem sao.”

Bùi Sách cười đặt cơm lên bàn, nhìn cô nói: “Làm phụ nữ thì đời này tôi không có cơ hội rồi, nhưng lần sau tôi có thể giao quyền chủ động cho cô. Cô cũng có thể cho tôi nếm thử cái cảm giác đứng không thẳng lưng này.”

Thôi Mộ Linh không thèm để ý đến những lời cợt nhả của anh, đi đến bàn ngồi xuống, cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm.

“Ong ong.” Điện thoại đặt trên giường rung hai tiếng.

Thôi Mộ Linh biết đó là điện thoại của mình, cũng không để ý, nhưng Bùi Sách lại lặng lẽ đi tới.

“Bạch kiểm của cô gửi tin nhắn cho cô kìa.” Bùi Sách u ám nói.

Thôi Mộ Linh ngẩn ra, quay đầu nhìn anh, thấy anh đang cầm điện thoại của mình trong tay.

--- Chương 18 ---

Lại ghen rồi

Thôi Mộ Linh đứng dậy nói: “Không được sự đồng ý của tôi mà đã xem điện thoại của tôi, Bùi Sách, anh còn có chút tư cách nào không vậy?”

Bùi Sách cười lạnh một tiếng: “Cái này mà cũng lôi tư cách ra nói à, Thôi Mộ Linh, cô đúng là thích nâng mọi chuyện lên một tầm cao mới nhỉ.”

Thôi Mộ Linh không thèm để ý đến anh, đi tới cầm lấy điện thoại trong tay anh nhìn một cái, chỉ thấy tin nhắn vừa nãy là Ngụy Ngang gửi cho cô.

[Thôi cô giáo, nghe nói cô không được khỏe, có nghiêm trọng không?]

Cô mở tất cả các tin nhắn trò chuyện với Ngụy Ngang ra, sau đó đưa đến trước mặt Bùi Sách cho anh xem: “Bùi Sách, tôi lương tâm trong sạch, tôi cũng mới thêm WeChat của anh ấy gần đây thôi, những tin nhắn này là tất cả những gì chúng tôi đã nói, nếu anh thấy tôi giấu anh làm chuyện gì mờ ám, thì tự mình xem đi, xem tôi rốt cuộc có câu nào nói không đúng mực không.”

Bùi Sách không nhìn điện thoại, chỉ một mực nhìn chằm chằm cô, hai người ánh mắt giao chiến qua lại, không ai chịu nhường ai.

Cuối cùng vẫn là Bùi Sách mở lời trước: “Tôi không hứng thú lật lại chuyện cũ, nhưng nếu cô muốn tôi yên tâm, thì tự mình xóa anh ta đi.”