Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên tại một ngã rẽ, cô bảo tài xế dừng lại, nói mình muốn đi mua đồ.

Bùi Sách vốn đang nhắm mắt, nghe thấy cô muốn xuống xe, liền nhìn sang, hỏi: "Cô thiếu gì thì cứ bảo người ta gửi đến không phải được sao?"

Thôi Mộ Linh khựng lại một chút, qua loa nói: "Tôi muốn tự mình đi mua, hai người cứ về trước đi, không cần đợi tôi đâu, lát nữa tôi sẽ tự bắt taxi về."

Cô nói xong liền nhanh chóng xuống xe.

Bùi Sách cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp bảo tài xế lái xe đi.

Đợi xe đi xa, Thôi Mộ Linh mới đến một bệnh viện gần đó khám bệnh.

Chỗ chân cô bị sưng bây giờ đã nổi lên mấy cái mụn nước lớn trong suốt, cô phải ở bệnh viện hơn một tiếng đồng hồ mới xử lý xong.

Sau khi lấy thuốc, cô lại bắt taxi về biệt thự Uất Hương.

Để không bị người khác phát hiện mình đã đi bệnh viện, cô đặc biệt cho thuốc vào túi mình, sau đó mới vào nhà.

Bùi Sách lúc đó vừa hay từ trên lầu đi xuống, thấy cô đi không được vững vàng lắm, đầu tiên là sững sờ một chút, sau đó mới hỏi: "Cô làm sao vậy?"

"Không sao." Thôi Mộ Linh vội vàng đứng thẳng người, sau đó cố gắng bước đi bằng những bước chân bình thường nhất có thể.

Bùi Sách nhíu chặt mày, chờ cô đi ngang qua mình thì trực tiếp nắm chặt cổ tay cô chất vấn: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Thôi Mộ Linh vốn dĩ đang đau chân muốn chết, giờ lại bị anh chất vấn như vậy, càng tức điên lên.

Cô trực tiếp hất tay anh ra, lớn tiếng nói: “Tôi đã bảo là tôi không sao mà, đừng làm phiền tôi nữa được không?”

Nói xong, cô liền đi lên lầu.

Bùi Sách khựng lại một chút, đang định quay người đi theo cô lên, thì đột nhiên điện thoại lại có một tin nhắn mới, anh đọc xong liền ra khỏi nhà.

Thôi Mộ Linh về phòng xong, liền theo lời dặn của bác sĩ trước đó, bắt đầu rắc thuốc lên vết thương của mình.

Cô còn nhớ đối phương nói với cô rằng may mà cô đến sớm, nếu không thì vết bỏng nước trên chân cô sẽ in thành một mảng lớn, đến lúc đó dù bong tróc cũng sẽ để lại những vết sẹo lớn.

Mặc dù cô cũng không biết tại sao mình lại va chạm nghiêm trọng đến vậy, nhưng đồng thời trong lòng cũng rất may mắn vì mình không sao.

Bôi thuốc xong, cô cũng có chút buồn ngủ, ngáp một cái rồi ôm gối ngủ thiếp đi.

--- Chương 17 ---

Anh ghét tôi già rồi sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đang ngủ say, cô đột nhiên cảm thấy chân mình lạnh buốt.

Thôi Mộ Linh thoải mái cựa quậy một chút, đột nhiên phát hiện có điều không đúng, vừa mở mắt ra đã thấy Bùi Sách ngồi ở cuối giường mình, đối phương đang nâng chân cô lên xem xét.

Cô giật mình, sau đó vội vàng rụt chân về, kết quả dùng sức quá mạnh, chạm vào vết thương, đau đến mức cô “sì” một tiếng.

Bùi Sách thấy cô hấp tấp như vậy, nhíu mày nói: “Cô hoảng cái gì?”

Thôi Mộ Linh ôm chân mình thổi thổi, ngẩng đầu nhìn Bùi Sách nói: “Anh vào phòng tôi từ khi nào vậy?”

Cô rõ ràng nhớ mình đã khóa trái cửa khi vào phòng.

Bùi Sách nhướng cằm, Thôi Mộ Linh theo ánh mắt anh nhìn qua, vừa lúc thấy một chiếc chìa khóa dự phòng đặt trên bàn, cô thầm nghĩ mình đã tính toán sai rồi.

“Đây là vết thương từ tối qua à?” Bùi Sách nhìn chằm chằm vào chân cô hỏi.

Thôi Mộ Linh thấy anh biết mà vẫn hỏi, căn bản không muốn để ý đến anh.

Bùi Sách hiển nhiên là biết mình đuối lý, cho nên không những không tức giận, mà còn xích lại gần cô hơn, cầm chân cô qua xem xét kỹ lưỡng một lần nữa, sau đó tiếp tục bôi thuốc cho cô: “Thuốc này hiệu quả tốt hơn loại cô dùng, cứ dùng loại này là được.”

Thôi Mộ Linh cảm thấy chân lại có một trận mát lạnh, xem ra loại thuốc này quả thật tốt hơn những loại thuốc cô mua ở bệnh viện, liền không nói gì nữa.

Bùi Sách bôi thuốc cho cô rất cẩn thận, ngay cả động tác cũng rất nhẹ nhàng.

Thôi Mộ Linh và anh kết hôn đã gần nửa năm, đây là lần đầu tiên cô thấy anh như vậy, liền không khỏi nhìn thêm mấy lần.

Bùi Sách quả thực rất đẹp trai, bất kể là khuôn mặt hay đường nét đều không thể chê vào đâu được, dù cho đôi mắt là loại mắt đào hoa quyến rũ người, nhưng dưới sự tương phản của hai hàng lông mày kiếm, toàn bộ con người anh không những không lộ vẻ nữ tính, ngược lại còn tràn đầy khí phách.

Bùi Sách nhận ra ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn cô một cái, ngay khoảnh khắc hai người giao nhau ánh mắt, Thôi Mộ Linh không biết là vì chột dạ hay sao, thế mà lại tránh đi trước.

Nhưng Bùi Sách cũng không nói gì, mà tiếp tục cúi đầu bôi thuốc cho cô.

Sau khi bôi thuốc xong, Bùi Sách mới hỏi: “Cô vừa nãy đang nhìn cái gì?”

Thôi Mộ Linh không ngờ đối phương còn truy hỏi cô, nhất thời ngây người, trong mắt cô lóe lên một tia hoảng loạn rõ ràng, sau đó nói bừa: “Tôi... tôi thấy trên đỉnh đầu anh hình như có một sợi tóc bạc.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Bùi Sách ngẩn ra, có chút không tin nổi nói: “Tóc bạc?”

Thôi Mộ Linh vẻ mặt thành thật gật đầu, sau đó còn bổ sung: “Dù sao anh cũng ba mươi tuổi rồi, có một sợi tóc bạc cũng rất bình thường.”

Bùi Sách suy nghĩ một lúc về lời cô nói, đột nhiên nhìn cô nói: “Cô ghét tôi già hơn cô à?”

Thôi Mộ Linh nghe anh hỏi vậy mới nhớ ra đối phương lớn hơn cô sáu tuổi, cô mím môi nhìn anh một cái, lắc đầu: “Không có.”

“Đừng có gượng ép như vậy.” Bùi Sách cảm thấy trong một hai giây cô dừng lại, trong lòng chắc chắn đã nảy ra ý nghĩ khác.