Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Trọng Uy có lẽ muốn thể hiện mặt từ phụ của mình, nên chủ động kéo Thôi Mộ Linh ngồi xuống bên cạnh ông ta.

Thôi Mộ Linh cũng không từ chối, cô biết đây chẳng qua là thủ đoạn thu phục lòng người của Thôi Trọng Uy mà thôi.

Khi bữa ăn gần kết thúc, Thôi Trọng Uy mới giả vờ vô tình nhắc đến chuyện công ty với Thôi Thiên.

“Lô hàng chúng ta mua từ nhà họ Bùi đã về chưa?”

“Đã về từ hôm qua rồi, cũng đã kiểm kê xong xuôi.”

Thôi Trọng Uy gật đầu, sau đó thở dài nói: “Gần đây công việc kinh doanh không tốt chút nào, hơn nữa giá nhập hàng bây giờ cũng đã tăng ba vạn, cứ đà này thì khó mà làm ăn được nữa.”

Ông ta ra vẻ đang than vãn với Thôi Thiên, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía Thôi Mộ Linh.

Thôi Mộ Linh dù muốn giả vờ không thấy cũng không được, trong lòng cô biết đây mới là lý do thực sự Thôi Trọng Uy gọi cô đến ăn cơm, liền trực tiếp đặt đũa xuống, nói: “Ông có gì cứ nói thẳng đi, cần tôi làm gì?”

Thôi Trọng Uy không ngờ cô lại nói thẳng thừng như vậy, nhất thời cũng hơi mất mặt, liền tìm cách chữa cháy: “Con bé này đa nghi quá rồi.”

“Cơm tôi cũng ăn gần xong rồi, ông không cần vòng vo nữa đâu.” Thôi Mộ Linh nói.

Thôi Trọng Uy ‘khụ’ một tiếng, rồi lại nhìn sang Thôi Thiên bên cạnh.

Thôi Thiên lập tức tiếp lời: “Chị, chị cũng biết phần lớn nguồn hàng gần đây của chúng ta đều lấy từ nhà họ Bùi, nhưng năm nay họ lại tăng giá không ít, nên còn phải làm phiền chị về nói chuyện với ông Bùi một chút.”

--- "Thường Ngày Trêu Vợ: Bùi tổng Lại Cưng Chiều Vợ Đến Khóc" Chương 27 ---

Dù lời cậu ta chưa nói hết, nhưng ý đã rõ ràng.

Thôi Mộ Linh cầm cốc nước trên bàn nhấp một ngụm, thản nhiên nói: “Các người cũng quá xem trọng tôi rồi, Bùi Sách làm sao có thể nghe lời tôi.”

--- Chương 23 --- Tình Cảm Âm Thầm Nảy Nở

Thôi Trọng Uy thấy cô nói vậy liền biết chuyện có khả năng.

“Mộ Linh, con không cần nghĩ nhiều như vậy, bất kể anh ta có nghe con hay không, chỉ cần con nói chuyện với anh ta là được.”

Thôi Mộ Linh hỏi ngược lại: “Nhưng tại sao tôi phải giúp các người đi nói?”

Vạn Tú Tuệ cuối cùng cũng tìm được cơ hội lên tiếng, cô ta nhìn Thôi Mộ Linh hùng hồn nói: “Con bé này, cha con nhờ con làm chút việc mà con còn hỏi tại sao, lúc chúng tôi mỗi tháng chuyển ba vạn vào thẻ con, sao con không hỏi tại sao đi?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thôi Mộ Linh nghe cô ta nói xong, suýt nữa không nhịn được bật cười: “Ba vạn nhiều lắm sao? Cô sẽ không nghĩ các người đang làm từ thiện chứ? Thực ra là các người cần một người để liên hôn với nhà họ Bùi, nên mới mỗi tháng cho tôi ba vạn làm thù lao, đừng làm như thể tôi đang nhận bố thí của các người vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vạn Tú Tuệ khựng lại một chút, còn muốn tiếp tục tranh cãi với cô, nhưng bị Thôi Trọng Uy dùng ánh mắt ngăn lại.

Thôi Trọng Uy lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng từ trong người, đặt trước mặt Thôi Mộ Linh: “Mộ Linh à, trong thẻ này có mười vạn, con cứ cầm lấy mà dùng trước, mật khẩu là ngày sinh của con. Nếu con thật sự có thể thuyết phục được Bùi Sách thì sau này mỗi tháng cha sẽ chuyển thêm cho con hai vạn nữa.”

“Được.” Thôi Mộ Linh không hề do dự, liền cất chiếc thẻ đó đi, sau đó xách túi xách ra ngoài.

Thôi Trọng Uy ngẩn ra một chút: “Con bé này, làm gì mà đi vội vàng thế, cơm còn chưa ăn xong mà.”

“Lời cần nói đều đã nói xong rồi, bữa cơm này còn cần ăn tiếp nữa sao.” Thôi Mộ Linh không ngoảnh đầu lại mà rời đi.

Trên đời này cô chỉ khi lấy tiền của Thôi Trọng Uy mới thản nhiên như vậy, bởi vì đây là thứ đối phương nợ cô và Lâm Anh.

Sau khi rời khỏi nhà họ Thôi, Thôi Mộ Linh trực tiếp đến ngân hàng, chuyển toàn bộ số tiền trong chiếc thẻ ngân hàng đó vào thẻ của mình.

Đợi đến khi xác nhận tiền đã vào tài khoản, cô mới ngồi xe về Biệt thự Uất Hương.

Cô vốn tưởng Bùi Sách lúc này chắc chắn không có nhà, ai ngờ vừa lên lầu hai, đã thấy Bùi Sách quấn khăn tắm từ phòng tắm nắng bước ra.

Bùi Sách đi tới, hỏi: “Cô đi đâu vậy?”

“Nhà họ Thôi.” Thôi Mộ Linh không có ý định giấu anh.

Bùi Sách cười cười, đẩy cô vào phòng.

Họ ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ chỉ vừa hai người, Bùi Sách chủ động hỏi về chuyện điện thoại hôm qua.

“Hôm qua cô đang quan tâm tôi đấy à?” Tâm trạng Bùi Sách trông cực kỳ tốt, ngay cả khóe mắt cũng ánh lên ý cười.

“Hả?” Thôi Mộ Linh trong lòng đang nghĩ cách mở lời với Bùi Sách về chuyện Thôi Trọng Uy dặn dò, nên căn bản không nghe rõ Bùi Sách hỏi gì.

Bùi Sách nhận ra cô đang lơ đễnh, ý cười nơi khóe mắt cũng dần nhạt đi, anh lại lặp lại lời nói trước đó: “Tôi hỏi, hôm qua cô có đang quan tâm tôi không?”

Thôi Mộ Linh không ngờ đối phương lại lật lại chuyện này, lập tức đỏ mặt, nhưng không phải vì ngại ngùng mà là vì ngượng.

Cô có chút không tự nhiên gãi gãi cổ, ánh mắt lảng tránh nói: “Cái đó... tôi hơi khát, tôi xuống lầu lấy cốc nước.”

Bùi Sách nhìn thấu tâm tư của cô, lập tức giữ chặt cô không cho cô đi: “Trả lời tôi.”

Thôi Mộ Linh nhìn Bùi Sách đang dồn ép, thật sự không còn cách nào, chỉ đành cứng đầu gật đầu.

Bùi Sách bật cười, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô hai cái, rồi dịu dàng trìu mến nhìn cô.