Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Và người trong ảnh chính là Thẩm Cảnh Sơn.

Bùi Sách đọc rất nhanh, đọc xong một tờ liền vứt sang một bên. Khi đọc đến chi tiết đối phương mười tám tuổi đã ra nước ngoài du học, hai mươi sáu tuổi mới về nước, anh ta lại bất ngờ thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì điều này có nghĩa là anh và Thôi Mộ Linh đã không gặp nhau ít nhất tám năm.

Những nội dung còn lại anh ta đều vội vàng đọc lướt qua, dù sao anh ta cũng không quan tâm chuyện Thẩm Cảnh Sơn ở nước ngoài, anh ta chỉ quan tâm trong mấy năm nay hai người họ có liên lạc với nhau hay không.

Nhưng rõ ràng từ những tài liệu đã tra được, không hề có.

Tâm trạng của Bùi Sách lập tức lâng lâng, nếu dùng một thành ngữ để hình dung thì chính là đắc ý như gặp gió xuân.

Luồng gió xuân này không chỉ mình anh ta cảm nhận được, mà ngay cả cô thư ký vừa bước vào cũng có thể cảm nhận.

Cô thư ký vốn đang lo lắng vì chưa hoàn thành công việc anh ta giao, kết quả khi nói với Bùi Sách, Bùi Sách lại phẩy tay một cái, vẻ mặt ôn hòa an ủi cô: “Chưa làm xong không sao, tôi sẽ cho cô thêm một ngày, ngày mai đến báo cáo với tôi.”

Cô thư ký đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng, nhưng lại nghe được những lời này, cô như được đại xá, liên tục gật đầu nói: “À, vâng, cảm ơn Tổng giám đốc Bùi, vậy tôi ra ngoài đây ạ.”

“À đúng rồi, vứt đống rác này đi.” Bùi Sách tiện tay ném những tài liệu vừa xem vào máy hủy giấy, rồi bảo đối phương mang ra ngoài.

Cứ nghĩ đến Thẩm Cảnh Sơn là anh ta lại thấy bực mình, huống chi lại để tài liệu của đối phương trong văn phòng của mình.

Cô thư ký cũng không nghĩ nhiều, gói đống rác đó lại rồi mang ra ngoài.

Không lâu sau, toàn bộ công ty Bùi Thị đều biết tin Tổng giám đốc Bùi hôm nay tâm trạng rất tốt, thế là những việc bình thường bị kìm nén không dám báo cáo đều nhân cơ hội này được đưa ra.

Chương 31: Nói linh tinh nữa thì xé nát miệng cô ra!

Thôi Mộ Linh che kín hết những vết bầm tím trên cổ, sau đó mới thay quần áo xong rồi từ trong phòng đi ra.

Lâm Anh mua bữa sáng từ bên ngoài về, tuy Thôi Mộ Linh đã nói rằng mình không đói, nhưng Lâm Anh vẫn ép cô ăn hai cái quẩy và uống một ly sữa đậu nành.

Sau khi ăn xong, Lâm Anh đề nghị muốn đưa cô đi dạo một chút ở dưới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Ngay gần đây thôi, người ta vừa xây một công viên mới, nghe nói đẹp lắm, chúng mình đi xem thử đi.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thôi Mộ Linh tuy không muốn ra ngoài lắm, nhưng cô về lần này vốn là để bầu bạn với mẹ, nên đương nhiên mọi thứ đều lấy niềm vui của đối phương làm trọng.

Hai người khóa cửa nhà cẩn thận, rồi đi thang máy xuống.

Thôi Mộ Linh đã rất lâu rồi không khoác tay Lâm Anh, nên khi xuống dưới lầu, cô liền chủ động khoác tay mẹ.

Lâm Anh cười nhìn cô một cái, hai người chậm rãi đi về phía công viên.

Công viên đó cách đây không xa lắm, chỉ vài trăm mét. Vào trong mới phát hiện có khá nhiều người, nhưng đa số là người già và trẻ em.

Lâm Anh đi một lúc thì có vẻ hơi khó thở, vì vậy Thôi Mộ Linh liền đỡ bà ngồi xuống một cái đình nghỉ mát.

Trong đình còn có vài người già khác, Thôi Mộ Linh tùy ý liếc mắt một cái, bỗng nhiên sững lại, vì cô nhìn thấy mẹ của Thẩm Cảnh Sơn, Dương Xuân Dung.

Đối phương hiển nhiên cũng nhìn thấy cô, Dương Xuân Dung vốn đang nói cười vui vẻ với người bên cạnh, vừa thấy cô bước vào, lập tức lạnh mặt.

Lâm Anh biết chuyện tình của con gái và Thẩm Cảnh Sơn, nên cũng không muốn con gái khó xử, kéo cô muốn đi ra ngoài.

Thế nhưng Dương Xuân Dung lại chủ động đứng dậy, đi về phía này, bà ta đánh giá Thôi Mộ Linh một lúc rồi mới dùng thái độ xét nét chất vấn: “Sao các người lại ở gần đây?”

Bà ta vẫn giữ thái độ ra vẻ bề trên đó, cứ như thể vẫn coi gia đình Lâm Anh là những người thuê nhà nghèo mạt từng phải cầu xin bà ta giảm bớt tiền thuê hàng tháng.

Lâm Anh đứng dậy nói: “Chúng tôi đã mua nhà ở gần đây.”

Dương Xuân Dung khó tin lặp lại: “Mua nhà? Các người? Sao các người có thể mua nổi nhà?”

Tính tình Lâm Anh vốn rất tốt, dù là hồi trẻ hay bây giờ cũng hiếm khi nổi giận, nhưng giờ phút này bà cũng không nhịn được nữa, bà nhìn Dương Xuân Dung đáp trả: “Sao chúng tôi lại không mua nổi nhà chứ? Chẳng lẽ chúng tôi từng thuê nhà của bà thì cả đời này đều phải thuê nhà ở sao?”

--- 《Thói Quen Cưng Chiều Vợ: Bùi tổng Lại Khiến Phu Nhân Khóc Oà》 Chương 35 ---

Dương Xuân Dung không ngờ quả hồng mềm ngày xưa giờ lại dám nói chuyện như vậy với bà ta, bà ta khoanh tay cười lạnh: “Cô vội cái gì chứ, tôi chẳng qua chỉ hỏi thêm một câu thôi mà, xem cô luống cuống chưa kìa.”

Thôi Mộ Linh nghe không nổi nữa, cô nói với Dương Xuân Dung: “Chúng tôi có gì mà phải luống cuống chứ, chúng tôi cũng là tự dựa vào bản lĩnh của mình mà kiếm tiền, bây giờ cuộc sống tốt đẹp rồi, chúng tôi mừng còn không kịp, sao mà phải luống cuống được. Còn bà thì sao, thấy chúng tôi sống tốt hơn trước đây, có phải trong lòng cảm thấy đặc biệt khó chịu không?”