Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Xuân Dung chẳng hề thấy mình sai chút nào, bà ta lớn tiếng đáp trả: “Sao mà không nói được chứ, hôm nay tôi ở ngoài chịu biết bao nhiêu ấm ức, anh không giúp thì thôi đi, lại còn nói tôi như thế, tôi đúng là xui xẻo tám đời mới gả phải cái thằng đàn ông vô dụng như anh!”

“Tôi vô dụng ư? Tôi vô dụng mà có thể cho bà một cuộc sống thoải mái như thế à? Từ ngày bà gả cho tôi đến giờ, công việc mệt nhất bà làm chính là đi thu tiền thuê nhà, thế mà cũng kêu xui xẻo? Nếu bà thật sự thấy đi theo tôi là xui xẻo, thì mau đi tìm người khác đi!” Thẩm Niệm Quốc lạnh mặt nói, phải biết rằng mấy căn nhà mà ông ta đang sở hữu, dù là trước đây hay bây giờ, đều là tài sản nổi bật trong số những người cùng tuổi.

Dương Xuân Dung bị lời nói của ông ta làm cho sợ hãi, cũng không dám nói linh tinh nữa, dù sao bà ta là người xuất thân từ nông thôn, có thể gả cho một phú nhị đại như Thẩm Niệm Quốc quả thật là một tạo hóa lớn.

--- 《Thói Quen Cưng Chiều Vợ: Bùi tổng Lại Khiến Phu Nhân Khóc Oà》 Chương 36 ---

Trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh. Thẩm Cảnh Sơn đang ở trong phòng, vẫn nhìn chằm chằm vào dãy số trong danh bạ điện thoại.

Đây là số anh ta xin được từ một người bạn thân. Do dự rất lâu, cuối cùng anh ta vẫn nhấn nút gọi.

Chương 32: Cô Thôi, chúng ta hợp tác đi

Điện thoại rất nhanh được kết nối.

Lúc đó, Thôi Mộ Linh đang nấu ăn cùng Lâm Anh trong bếp. Sau khi nhìn thấy một dãy số lạ hiển thị trên màn hình điện thoại, cô tuy thắc mắc nhưng vẫn nhấc máy.

“Alo, xin chào.” Thôi Mộ Linh tưởng là phụ huynh của đứa trẻ nào đó gọi đến, nên thái độ cũng rất khách sáo.

“Alo, Mộ Mộ, là anh đây.” Giọng Thẩm Cảnh Sơn truyền đến từ đầu dây bên kia.

Tay Thôi Mộ Linh run lên, suýt nữa làm rơi điện thoại xuống đất.

Lâm Anh đang cắt rau ngẩng đầu nhìn cô một cái, cười nói: “Rau con rửa xong hết rồi, mau ra ngoài nghe điện thoại đi.”

Thôi Mộ Linh gật đầu, đi đến bên cửa sổ phòng khách.

“Có chuyện gì không?” Giọng cô lạnh nhạt và xa cách.

“Anh… anh muốn hẹn em ra gặp mặt một chút, được không?” Thẩm Cảnh Sơn dò hỏi.

Thôi Mộ Linh chần chừ rất lâu, mới nói: “Anh Cảnh Sơn, em đã kết hôn rồi.”

Hồi nhỏ cô vẫn gọi anh như vậy, nên nhất thời cũng không nghĩ ra cách xưng hô khác để thay đổi, đành tiện thể gọi như thế luôn.

Thẩm Cảnh Sơn khẽ ‘ừm’ một tiếng, “Anh biết mà, anh chỉ muốn gặp em một lần thôi, vậy cũng không được sao?”

Lòng Thôi Mộ Linh đau nhói, cô không trả lời mà cúp máy luôn.

Cô quay người chạy về phòng, trùm chăn kín mít, cố gắng hết sức kìm nén tiếng khóc của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cô từng nghĩ rằng mình đã thực sự buông bỏ đối phương, nhưng cho đến khoảnh khắc vừa rồi cô mới nhận ra, hóa ra trong lòng cô vẫn còn hình bóng người đó.

Còn ở đầu dây bên kia, Thẩm Cảnh Sơn vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu với ánh mắt đờ đẫn, rất lâu sau mới từ từ đặt điện thoại xuống bàn.

Thôi Mộ Linh lại ở nhà bầu bạn với Lâm Anh thêm vài ngày, đợi đến khi sức khỏe của mẹ hoàn toàn bình phục, cô mới bắt taxi về biệt thự Dục Hương.

Trên đường về, cô lại nhận được một cuộc điện thoại lạ.

Đầu dây bên kia là một người phụ nữ. Thôi Mộ Linh ban đầu tưởng đối phương gọi nhầm, nhưng khi nghe người đó nói tên là ‘Tống Khai Mị’, Thôi Mộ Linh liền nhớ ra, đây chẳng phải là thư ký mới của Thôi Trọng Uy sao.

“Thư ký Tống, có chuyện gì không?” Thôi Mộ Linh thật sự không nghĩ ra đối phương tìm mình có việc gì.

“Cô Thôi, cô có thời gian không, chúng ta ra ngoài uống cà phê nhé.” Tống Khai Mị người như tên gọi, không chỉ duyên dáng mà ngay cả giọng nói cũng ngọt ngào mềm mại.

Thôi Mộ Linh tự thấy không quen biết gì với cô ta, nên không muốn đi thêm một chuyến, bèn từ chối khéo: “Cứ nói chuyện qua điện thoại đi.”

“Qua điện thoại một lát không nói rõ được đâu, cô Thôi, tôi đảm bảo chuyện tôi nói với cô, cô sẽ rất hứng thú, tôi sẽ không để cô phải đi một chuyến vô ích đâu.” Tống Khai Mị khẳng định.

Thôi Mộ Linh quả thật bị lời này của cô ta hấp dẫn, cô nói: “Tôi bây giờ đang ở đường Vọng Chấn, cô cứ qua đây đi.”

“Được.” Tống Khai Mị cười rồi cúp điện thoại.

Khoảng nửa tiếng sau, Tống Khai Mị đã đến nơi.

Hai người tìm một quán cà phê rồi ngồi xuống.

Thôi Mộ Linh đánh giá sắc mặt cô ta, cười nói: “Thư ký Tống dạo này sắc mặt không tệ nhỉ, có phải gặp chuyện gì vui rồi không?”

Tống Khai Mị che miệng cười khẽ: “Cô Thôi đoán không sai, nhưng việc này còn cần cô giúp đỡ thì mới coi là chuyện tốt được.”

Thôi Mộ Linh nghi hoặc nhướng mày, hỏi thẳng: “Thư ký Tống đừng giấu giếm tôi nữa, có gì thì cứ nói thẳng đi.”

Tống Khai Mị liếc nhìn xung quanh, sau đó mới quay đầu lại, nói nhỏ: “Tôi có thai rồi.”

Thôi Mộ Linh ngẩn người, theo bản năng liền liên tưởng đến việc đây có thể là con của Thôi Trọng Uy, vì vậy liền giả vờ lơ đễnh nói: “Ồ, vậy thì xin chúc mừng.”

“Cô không tò mò cha của đứa bé là ai sao?” Tống Khai Mị dò hỏi.

“Đây là quyền riêng tư của cô, tôi không tiện hỏi han, nhưng nếu cô bằng lòng nói cho tôi biết, thì tôi cũng vui lòng lắng nghe.” Thôi Mộ Linh cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, đồng thời trong lòng bắt đầu suy nghĩ về mục đích đối phương gọi mình ra.