Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Lan Huệ nhìn con trai từng bước đi xa, đột nhiên nảy sinh một cảm giác xa lạ cực độ, cứ như thể đứa con trai này căn bản không phải do bà ta sinh ra vậy.
“Tại sao, rốt cuộc là tại sao chứ? Tôi có làm sai gì đâu, tại sao lại phải trách tôi?” Bà ta che mặt khóc nức nở.
Dì An từ trong bếp đi ra, đứng trước mặt Bạch Lan Huệ, nói: “Bạch phu nhân, tiên sinh và thiếu phu nhân đều đã lên lầu nghỉ ngơi rồi, cũng xin mời bà nhanh chóng rời đi.”
Bạch Lan Huệ ban đầu vẫn không muốn đi, nhưng Dì An cũng không phải kẻ ngốc, thấy ngay cả Tiên sinh Bùi cũng không ưa mẹ ruột này, nên bà ấy đương nhiên không thể để mặc đối phương gây loạn trong biệt thự.
Dì An nhanh chóng gọi hai người mặc đồ đen từ bên ngoài vào, đây đều là nhân viên an ninh của biệt thự, tuy ít khi lộ diện nhưng lại không thể thiếu.
“Mời Bạch phu nhân ra ngoài.” Dì An liếc mắt ra hiệu cho những người mặc đồ đen, họ nhanh chóng nửa kéo nửa đẩy đưa Bạch Lan Huệ ra khỏi cửa.
Chương 59: Đổi cách xưng hô đi, tối nay tôi sẽ tha cho cô
Thôi Mộ Linh đang nghỉ ngơi trong phòng, tuy không biết dưới lầu đã xảy ra chuyện gì, nhưng mơ hồ cũng đoán được là mâu thuẫn giữa Bùi Sách và Bạch Lan Huệ.
Cô nhếch môi, có lẽ đây chính là quả báo nhãn tiền, Bạch Lan Huệ vừa mới hắt nước trà vào cô, chốc lát đã bị Bùi Sách nhắm vào, quả nhiên là nhân quả tuần hoàn, báo ứng không sai một ly.
“Cốc cốc.” Ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng gõ cửa.
Thôi Mộ Linh nghe tần suất gõ cửa là biết ngay là Bùi Sách, vì vậy cô vội vàng cầm chiếc áo khoác bên cạnh mặc vào định che đi vết bỏng ở cổ, nhưng ngay sau đó cô đổi ý, lại ném chiếc áo khoác sang một bên.
Đúng vậy, cô tuyệt đối không thể chịu thiệt thòi một cách vô cớ như thế này, cô muốn cho Bùi Sách thấy Bạch Lan Huệ đã đối xử khắc nghiệt với cô như thế nào.
Nếu Bùi Sách ngồi yên không can thiệp, thì cô hoàn toàn có thể nhân cơ hội này mà làm mình làm mẩy một trận, sau đó khiến đối phương chán ghét mình, còn nếu Bùi Sách thực sự vì cô mà đi chất vấn Bạch Lan Huệ, thì cũng coi như thay cô trút được cơn giận.
Dù thế nào đi nữa, cô đều không lỗ.
Nghĩ kỹ những điều này, Thôi Mộ Linh lập tức xỏ giày xuống giường đi mở cửa cho Bùi Sách.
Bùi Sách vừa nhìn đã thấy vết đỏ trên cổ cô, đôi mắt anh siết lại, bước vào nói: “Có chuyện gì vậy?”
“Cái gì có chuyện gì ạ?” Thôi Mộ Linh giả vờ như không hiểu anh đang hỏi gì.
“Tôi nói chỗ cổ cô ấy kìa.” Bùi Sách nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“À, bị bỏng đấy.” Thôi Mộ Linh nói nhẹ nhàng xong, liền quay người về giường tiếp tục ngồi.
Bùi Sách đi theo ngồi xuống bên cạnh cô, sau khi xem xét kỹ vết bỏng của cô, không khỏi nhíu mày nói: “Cô cũng quá bất cẩn rồi, chỗ này mà cũng có thể bị bỏng được.”
Thôi Mộ Linh nghe giọng điệu của anh hình như vẫn đang trách cứ mình, lập tức lớn tiếng phản bác: “Cái này đâu phải do tôi tự làm bỏng, là người mẹ tốt của anh đã bưng cả ly nước nóng tạt vào người tôi đấy.”
“Là bà ta.” Bùi Sách rõ ràng sững sờ một chút.
Thôi Mộ Linh quay mặt đi không nhìn anh nữa.
Bùi Sách khẽ thở dài, ngay sau đó ôm cô vào lòng, dịu dàng hỏi: “Đã bôi thuốc chưa?”
Thôi Mộ Linh nghe anh nói vậy, thấy anh có ý muốn xoa dịu mọi chuyện, liền quay đầu lại chất vấn: “Anh không phải cứ luôn miệng nói thích tôi sao, bây giờ tôi bị bắt nạt như thế này, lẽ nào anh cứ thế bỏ qua à?”
--- "Những Chuyện Vặt Hằng Ngày Của Việc Cưng Chiều Vợ: Tổng Giám Đốc Bùi Lại Cưng Chiều Phu Nhân Đến Khóc" Chương 66 ---
Bùi Sách ít khi thấy cô cậy lý không tha người như vậy, nhưng anh không những không giận mà còn thấy rất mới lạ.
Anh cúi đầu mỉm cười, nhìn cô nói: “Vậy cô không thể bắt tôi cầm thêm một ly nước nóng tạt lại cho mẹ cô được chứ?”
“Tại sao lại không thể?” Lần này Thôi Mộ Linh đã quyết tâm muốn làm càn một lần.
Bùi Sách mím môi, nhìn cô một lúc, đột nhiên nói: “Vậy thế này nhé, đợi ngày mai tôi dẫn cô đến biệt thự Hồ Tâm một chuyến, sau đó sai người đun một thùng nước nóng thật lớn, cô muốn tạt thế nào thì tạt, tôi tuyệt đối không ngăn cản, cô thấy được không?”
“Anh tưởng tôi không dám à?” Thôi Mộ Linh không ngờ anh lại giỏi chuyển hướng mâu thuẫn như vậy, càng tức không chịu nổi.
Bùi Sách cũng không có ý định chọc cô tức giận, liền cười dỗ dành: “Chẳng qua là đang đùa cô thôi mà, tôi biết cô sẽ không làm thế đâu, nếu cô thật sự muốn tạt thì chắc chắn đã tạt lại ngay tại chỗ rồi, chứ đâu phải đợi đến bây giờ.”
Thôi Mộ Linh mạnh mẽ đẩy anh một cái, đứng dậy nói: “Anh có chuyển chủ đề cũng vô ích thôi, nếu anh không thay tôi trút giận này, thì chứng tỏ anh căn bản không yêu tôi, mà đã không yêu tôi, vậy thì nhanh chóng đồng ý ly hôn với tôi đi, đỡ phải nhìn nhau chán ghét.”
“Hóa ra là đang đợi tôi ở đây à.” Bùi Sách hiểu ra nhìn cô một cái, sau đó cam đoan: “Yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không để cô chịu khổ oan uổng đâu.”
Thôi Mộ Linh thoáng thất vọng, nhíu mày nhìn anh nói: “Vậy anh muốn làm gì?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Tôi có tính toán của riêng mình.” Bùi Sách vừa nói vừa kéo cô ngồi lên đùi anh, anh nhìn vết đỏ lớn trên cổ Thôi Mộ Linh, không biết là nói cho cô nghe hay nói cho chính mình nghe: “Bà ta đúng là quá đáng thật.”