Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà Thôi Mộ Linh lại muốn phát triển Ngưng Dung Trai lâu dài, vậy thì nhất định phải xây dựng một thương hiệu riêng, hoặc tìm một thương hiệu chỉ hợp tác với họ.
Nghĩ đến đây, Thôi Mộ Linh không khỏi thở dài.
Với thực lực hiện tại của Ngưng Dung Trai mà muốn độc quyền một thương hiệu, giành được kênh phân phối duy nhất, quả thực khó như lên trời.
Điều này không chỉ cần đủ vốn, mà còn phải có mối quan hệ rộng lớn, đây đều là những vấn đề nan giải đối với Thôi Mộ Linh.
“Rung rung.” Chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên.
Thôi Mộ Linh liếc nhìn tên người gọi đến là ‘Triệu Dĩ Lam’ xong thì nhanh chóng nghe máy.
“Cô Thôi, mấy ngày nay tôi đã tuyển được tổng cộng sáu nhân viên mới, hôm kia cũng đã đào tạo cơ bản cho họ rồi, cô xem chiều nay cô có thời gian đến cửa hàng xem qua không.” Triệu Dĩ Lam ở đầu dây bên kia hỏi.
“Được, tôi qua ngay đây.” Thôi Mộ Linh sảng khoái đồng ý.
Cô thay một bộ đồ đơn giản xong thì xuống lầu.
Vì cô không muốn người nhà họ Bùi biết về Ngưng Dung Trai, nên lúc ra ngoài cô không gọi tài xế, mà chọn bắt taxi đi.
Năng lực của Triệu Dĩ Lam quả thực rất mạnh, lại còn thông minh nữa, lần tuyển dụng nhân viên mới này quả thật tốt hơn rất nhiều so với những người trước đây ở cửa hàng, chỉ nhìn qua khí chất tinh thần thôi đã thấy khác biệt rồi.
Thôi Mộ Linh hài lòng gật đầu, rồi nói chuyện vài câu đơn giản với Triệu Dĩ Lam thì rời khỏi cửa hàng.
Lúc này đã là chiều tối, Thôi Mộ Linh cũng không muốn về nhà ăn cơm nữa, nên cô tùy tiện tìm một quán ăn ven đường ngồi xuống, gọi một bát canh thịt lát, cho đầy ba muỗng lớn dấm vào, sau đó lại mua một cái bánh cuốn ngồi đó ăn hết.
Cô ăn uống no nê hài lòng, trả tiền xong liền đi ra vỉa hè định bắt taxi.
Bỗng nhiên, một chiếc xe có biểu tượng taxi dừng lại trước mặt cô, tài xế thò đầu ra hỏi: “Cô gái, có đi xe không?”
Thôi Mộ Linh liếc nhìn màn hình hiển thị trên xe, cũng không nghĩ nhiều liền lên xe.
Ngồi lên xe xong, cô trực tiếp nói với tài xế: “Đi biệt thự Dục Hương.”
Tài xế có chút khó xử nhìn cô một cái: “Cô ơi, đường Long Thủy đang kẹt xe rồi, hay là tôi đi đường vòng qua đường Bắc An nhé, cô thấy sao?”
“Được thôi.” Thôi Mộ Linh nghĩ chẳng qua cũng chỉ là thêm chút tiền, nên không từ chối.
Tài xế thấy cô đồng ý, lúc này mới khởi động xe đi về phía trước.
Khi đi được nửa đường, Thôi Mộ Linh bỗng nhiên cảm thấy có điều bất thường, hôm nay là cuối tuần, lẽ ra không nên tắc đường chứ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Những lần trước cô về biệt thự, cũng chưa từng gặp cảnh tắc đường, sao hôm nay lại đột nhiên tắc đường chứ.
Nghĩ đến đây, Thôi Mộ Linh mới khẽ ngẩng đầu nhìn về phía trước một cái, đúng lúc đó gã tài xế cũng đang lén lút nhìn cô qua gương chiếu hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ánh mắt hai người chạm nhau cùng lúc, gã tài xế sửng sốt một chút, vội vàng dời ánh mắt đi.
Nếu nói trước đây chỉ là nghi ngờ, vậy thì bây giờ đã xác nhận chắc chắn rồi, gã tài xế này tuyệt đối có vấn đề.
Cô im lặng cầm lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh, vừa định nhập mật khẩu mở máy thì đầu óc bỗng nhiên choáng váng.
Nhưng có lẽ ý thức cầu sinh khá mạnh, trong giây cuối cùng trước khi ngất đi, cô vẫn lén nhét điện thoại vào túi quần.
Túi quần rất chật, lại bó sát, không dễ bị phát hiện.
--- Chương 65 --- Chết cũng phải kéo theo hai kẻ chôn cùng
Đến khi cô tỉnh lại, thì đã bị vứt trên một chiếc giường lớn trong phòng khách sạn.
Thôi Mộ Linh giật mình, lập tức cúi đầu nhìn quần áo của mình, may mắn là không hề có dấu vết hư hại nào, cô lại vội vàng đưa tay sờ chiếc điện thoại trong túi quần, vẫn còn đó.
Tiếng “tít” một cái, cửa phòng mở ra.
Còi báo động trong lòng cô vang lên dữ dội, nhưng lúc này đã không kịp nhét điện thoại trở lại túi quần rồi, chỉ có thể đè nó sau lưng, rồi tiếp tục giả vờ ngủ.
Tiếng bước chân ồn ào kèm theo mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc khó chịu, dần dần lan tỏa về phía cô.
Sau đó, hai gã đàn ông dừng lại bên cạnh giường cô, đứng im.
“Không thể không nói, đúng là cực phẩm, cái vẻ ngoài, cái thân hình này, trông còn ngon hơn đàn bà bình thường nữa.”
“Ngon hay không thì cũng phải thử mới biết, lát nữa mày trước hay tao trước.”
“Cứ cùng lên đi, nếu không đợi thuốc hết tác dụng thì phiền lắm.”
“Được thôi, hôm nay anh em mình cũng phải tận hưởng một phen đã.”
Hai gã đàn ông “hê hê” cười một tiếng, ném điếu thuốc trong tay vào thùng rác bên cạnh rồi bắt đầu cởi quần áo.
Thôi Mộ Linh nằm trên giường, chặt chẽ nắm chặt điện thoại, cô nhanh chóng xoay chuyển đầu óc, bắt đầu suy nghĩ đối sách.
--- 《Tán Vợ Hằng Ngày: Bùi Tổng Lại Làm Phu Nhân Khóc Oà Lên Rồi》 Chương 72 ---
“Tít tít tít~ tít tít tít.” Một tiếng chuông điện thoại trong trẻo vang lên trên sàn nhà.
Gã đàn ông đã cởi quần nhíu mày, vội vàng nghe điện thoại: “Alo…”
Đợi điện thoại ngắt, gã đàn ông thở dài, nhìn gã còn lại nói: “Bọn họ bảo chụp thêm mấy tấm ảnh nữa, bắt chúng ta đi lấy thiết bị, tao ra ngoài lấy, mày ở đây trông chừng cô ta, đừng để cô ta chạy thoát.”
Gã đàn ông kia thấy vậy, đành tạm thời kìm nén dục vọng vừa trỗi dậy: “Được, vậy mày đi nhanh về nhanh nhé, đợi mày về anh em mình cùng chơi cô ta.”
Gã đàn ông mặc quần vào rồi đi ra ngoài, gã còn lại ngồi xuống bên giường, lại châm một điếu thuốc.