Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 19: MỒI CÂU GIẢ VÀ KẺ KHÔNG NGỜ ĐẾN XUẤT HIỆN

Sau khi thu thập được phần hồ sơ còn sót lại của phụ thân – đại nhân Lam Tự Khanh – Lam Nhược và Lục Thành đã có cùng một kế hoạch: giăng bẫy ngược lại.

Mảnh giấy cháy dở, những dòng chữ còn vương mực cũ, là “mồi câu” hoàn hảo để lôi ra cá lớn. Nhưng nếu chỉ dùng thật, có thể mất cả vốn lẫn lời. Vậy nên, họ tạo bản sao – và cố tình để lộ.

Đêm ấy, tại thư phòng nhỏ trong Tĩnh Lạc Cung, Lam Nhược tự tay chép lại nội dung còn sót của hồ sơ cha mình, nhưng thêm vào vài chi tiết gây hoang mang:

“...Người đứng sau vụ án không chỉ là L.T., mà còn có liên hệ với một nhân vật trong Thượng Thư Phòng – mật danh H.C.”

Cô dừng bút, hỏi nhỏ:

“Liệu có quá mạo hiểm không?”

Lục Thành ngồi đối diện, môi mím chặt:

“Chính vì mạo hiểm, nên kẻ đang giật dây mới dám lộ mặt.”

Hai ngày sau, bản sao được khéo léo để “rơi” trong tay một cung nữ thân cận của Lâm Chi khi cô ta lên thư viện cung tìm sách thơ. Tin được truyền đi nhanh chóng, như mong đợi.

Đêm cùng ngày, trong gian mật thất sát hậu viên, Lam Nhược và Lục Thành giăng sẵn lưới.

Bản sao hồ sơ được đặt lên bàn đá, ngọn nến cháy mờ, chỉ chờ người đến “cướp”.

Không lâu sau, tiếng động khẽ vang lên. Một bóng áo tím xuất hiện, tay đeo găng lụa, bước chậm rãi như mèo hoang.

Lâm Chi.

Ánh mắt cô ta tối sầm khi thấy tờ hồ sơ. Vừa đưa tay chạm vào thì—

“Đủ rồi.” – Giọng Lam Nhược vang lên từ phía sau.

Lâm Chi khựng người, ánh mắt biến đổi trong tích tắc, rồi bật cười.

“Quả nhiên... Lam tỷ tỷ đã không còn là Lam Nhược yếu đuối ngày trước nữa rồi.”

Lam Nhược tiến ra từ bóng tối, mắt lạnh như băng:

“Ngày đó, ta ngây thơ đến mức tưởng tỷ muội ruột thịt sẽ không đ.â.m sau lưng. Nhưng giờ ta học được một điều: kẻ càng cười nhẹ, lại càng độc nhất.”

Lâm Chi không hề nao núng.

“Vậy thì sao? Cô có bản thật không? Có chứng cứ nào đủ để khiến ta ngã xuống không?”

Lục Thành bước ra, ném chiếc mặt nạ có hình song ngư xuống đất:

“Còn cái này thì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ánh mắt Lâm Chi lóe lên, nhưng ngay sau đó, cô ta ngẩng đầu, cười gằn:

“Các người tưởng mình thông minh? Các người vẫn còn một mắt bị bịt kín…”

Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng động khẽ vang lên sau cánh cửa mật thất.

Lam Nhược quay phắt lại. Bóng người mặc áo gấm thêu rồng vàng hiện ra, gương mặt bị che một nửa bởi mặt nạ nửa đen nửa bạc.

Không phải Lâm Chi. Cũng không phải ám vệ.

Mà là—Hoàng hậu.

Không ai lên tiếng.

Hoàng hậu bước vào, ánh mắt quét qua từng người:

“Trò chơi này các ngươi chơi chưa đủ sâu đâu. Lam Tự Khanh năm đó... không chỉ c.h.ế.t vì chống lại Lâm Chi.”

Lục Thành siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc như muốn c.h.é.m tan mọi lời lừa dối.

Lam Nhược nắm chặt tay:

“Người ra lệnh g.i.ế.c ông ấy... là bà?”

Hoàng hậu không phủ nhận.

“Không phải vì ta muốn, mà vì... ông ấy đã biết một sự thật không ai trong hoàng thất dám nhắc đến. Và nếu sự thật đó bị phơi bày, không chỉ ta – mà Thái tử... cũng không còn chỗ đứng.”

Cả mật thất chìm vào im lặng.

Thái tử?

Lam Nhược cảm thấy không khí đặc lại trong lồng ngực.

Vậy ra, bí mật năm đó... không chỉ là ân oán với Lâm Chi.

Nó là chìa khóa đe dọa ngai vàng.

Ngay khi Hoàng hậu quay đi, Lâm Chi đột ngột rút dao. Nhưng Lục Thành đã ra tay trước, đẩy cô ta ngã xuống đất, m.á.u thấm vào ống tay áo tím.

Cô ta rít lên:

“Ta sẽ không để các người sống mà bước khỏi cung đâu…”

Lam Nhược cúi xuống nhìn cô ta:

“Vậy thì xem, ai c.h.ế.t trước.”