Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 20: BỊ GIÁM SÁT VÀ CUỘC TÁI XUẤT CỦA NHÂN CHỨNG SỐNG
Sau cuộc chạm trán trong mật thất, tin tức về Lam Nhược và Lục Thành bị “giam lỏng trong cung” nhanh chóng lan truyền. Hoàng hậu hạ lệnh phong tỏa Tĩnh Lạc Cung, lấy cớ cần “bảo vệ nhân chứng quan trọng trước khi điều tra kết thúc”.
Nhưng ai cũng hiểu—đây là nước cờ tạm thời để ép họ câm miệng.
Lục Thành dù là tướng quân vẫn bị triều đình buộc “nghỉ dưỡng thương”. Còn Lam Nhược, bị đưa vào danh sách cấm rời cung, không gặp bất kỳ quan viên nào.
Trong thư phòng lặng gió, cô đứng lặng nhìn qua khung cửa sổ. Cánh hoa mộc rụng rơi bên hiên, như thể mỗi cánh là một bí mật đang bị chôn vùi.
“Chúng ta sắp không còn thời gian.” – cô thì thầm.
Lục Thành bước tới, đặt tay lên vai nàng:
“Ta đã gửi ám hiệu ra ngoài. Nếu người đó còn sống… hắn sẽ đến.”
Lam Nhược xoay người nhìn chàng, mắt ánh lên tia hy vọng cuối cùng:
“Chỉ cần hắn còn thở, chúng ta có thể vạch trần toàn bộ.”
Ba ngày sau.
Yến tiệc hoàng thất diễn ra trong Trường Minh Điện, nhân danh “tổng kết đầu xuân – vinh danh những người có công phá án”.
Hoàng hậu ngồi ghế cao, bên cạnh là Thái tử – gương mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt không còn dịu dàng như lần đầu gặp Lam Nhược.
Vị trí của Lục Thành và Lam Nhược… bị thay bằng quan khách khác. Họ không được phép tham dự.
Cho đến khi—giờ Tý vừa điểm.
Cánh cửa lớn bật mở, một bóng người khoác áo xám bạc bước vào, dáng cao lớn, gương mặt phủ khăn lụa. Theo sau là Lam Nhược trong bộ y phục màu nguyệt bạch, khí chất lạnh lùng nhưng không hề khuất phục.
Hoàng hậu trừng mắt:
“Ngươi làm gì ở đây? Ai cho phép bước vào?”
Lam Nhược đứng thẳng lưng giữa điện:
“Ta đến với tư cách… con gái của Lam Tự Khanh, người bị các người g.i.ế.c hại cách đây mười năm bằng một bản án giả mạo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiếng xôn xao nổi lên khắp điện.
Vị khách áo xám gỡ tấm khăn che mặt.
Mọi người nín thở.
Là Diêu Khánh – cận vệ trung thành nhất của Lam Tự Khanh, người được ghi trong hồ sơ là đã c.h.ế.t trong vụ ám sát cùng chủ nhân!
Hoàng hậu bật dậy:
“Không thể nào! Ngươi—ngươi đã chết!”
Diêu Khánh quỳ xuống giữa điện, giọng vang như chuông đồng:
“Năm đó, thần giả c.h.ế.t để trốn lệnh truy sát từ Hắc Cầm Đường. Nhưng nay, thần sống để làm chứng—Lam đại nhân không tham ô! Người đã từ chối làm giả hồ sơ cho một phi tần nhập cung gian dối. Và vì vậy, ông bị giết.”
Thái tử nhìn Hoàng hậu, ánh mắt d.a.o động mạnh mẽ.
Lam Nhược tiến thêm một bước:
“Hoàng hậu nương nương, nếu người không phải hung thủ… sao phải che giấu Diêu Khánh mười năm nay là người chết? Sao phải phong tỏa kho hồ sơ và ra lệnh bắt sống ta?”
Không khí trong điện như bị đóng băng.
Triệu đại nhân – người của Nội Các – đứng dậy, cất giọng trầm:
“Hoàng hậu, có lẽ... chúng ta nên mở lại vụ án năm xưa.”
Đêm ấy, trong thư phòng, Lục Thành nắm tay Lam Nhược thật chặt.
“Em đã chọn đúng thời khắc. Cả triều đình đều nghiêng về phía chúng ta.”
Lam Nhược cúi đầu, vùi vào lòng hắn.
“Chưa kết thúc. Nhưng ít nhất… cha em không còn bị mang tiếng xấu.”
Bên ngoài, Diêu Khánh quỳ trước điện chính, chờ lệnh khởi tố lại vụ án.
Trời sắp sáng. Nhưng với Lam Nhược… ánh bình minh đầu tiên sau mười năm oan ức mới thực sự ló rạng.