Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 27: PHIÊN XÉT XỬ BÍ MẬT VÀ LỜI TỐ CÁO KHIẾN TRỜI ĐẤT CŨNG PHẢI RUNG

Trong đại sảnh phụ của Nội Các – nơi được niêm phong cho các vụ án mật – một phiên xét xử chưa từng có tiền lệ đang được tiến hành. Không trống chiêng. Không ghi chép triều sử. Chỉ có 5 người: Thái tử, Triệu đại nhân, Lam Nhược, Ảnh Nhược và một người đàn ông tóc bạc, mặc áo đạo bào màu tro – Ngô Trấn, một trong Ngũ Tướng Môn, kẻ từng là cận thần dưới trướng Lam Tự Khanh.

Không ai mở lời trước.

Gió từ khung cửa lùa vào, lạnh buốt như lưỡi dao.

Ngô Trấn nheo mắt nhìn Ảnh Nhược, giọng mỉa mai:

“Ngươi vẫn sống? Lũ ngu xuẩn không làm được việc à?”

Ảnh Nhược đứng giữa điện, không trói, không che mặt. Cô không còn là cái bóng lầm lũi như trước.

“Ta sống. Và hôm nay ta sẽ nói hết.” – giọng cô vang lên, từng chữ rõ ràng.

Ảnh Nhược bắt đầu kể lại quá trình bị bắt cóc, đưa vào trại huấn luyện biệt lập từ năm 7 tuổi, được dạy ăn – đi – nói – cười như Lam Nhược, ghi nhớ từng thói quen, từng sợi tóc.

“Ta là sản phẩm của một dự án ‘kế vị ký ức’. Ngươi, Ngô Trấn, là người chỉ đạo trực tiếp.”

Ngô Trấn bật cười:

“Ta chỉ phục vụ lợi ích của triều đình. Khi Lam Tự Khanh chết, Hắc Cầm Đường không thể mất đi người kế vị. Ngươi là phương án hai – nhưng không đủ ngoan ngoãn.”

Thái tử đập mạnh tay lên bàn, giọng trầm xuống:

“Ông gọi việc tạo ra một con người giả để thế thân là phục vụ triều đình?”

Ngô Trấn không đáp. Chỉ liếc nhìn Lam Nhược, ánh mắt cay độc:

“Còn ngươi – ngươi là đứa con của một kẻ phản bội. Cái c.h.ế.t của cha ngươi là điều tất yếu. Và đáng lý ngươi cũng nên theo ông ta mà c.h.ế.t từ lâu.”

Một tiếng “xoảng” vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lam Nhược ném xuống bàn miếng ngọc song ngư – vật chứng đã được định danh trong hồ sơ triều đình là lệnh truy sát cá nhân của Hoàng hậu.

“Ông nghĩ tôi không biết gì sao? Chính ông là người chuyển lệnh đó đến các sát thủ. Chính ông là người dựng nên ‘kế hoạch thay thế’. Và ông… cũng là kẻ phản bội cha tôi.”

Triệu đại nhân gật đầu, giọng nghiêm nghị:

“Với chứng cứ và lời khai, Nội Các tạm kết luận Ngô Trấn vi phạm điều luật tối cao về can thiệp nhân sự hoàng cung, lạm quyền sinh sát. Giam lỏng chờ xét xử công khai.”

Lính Cấm vệ bước vào, trói Ngô Trấn lại. Lão không phản kháng. Trước khi bị đưa đi, vẫn cười như điên:

“Các ngươi nghĩ bắt được ta là xong sao? Vẫn còn 4 tên kia. Và một khi Hắc Cầm Đường bị ép vào chân tường… sẽ có người mất đầu trước!”

Khi tất cả rời đi, chỉ còn lại Lam Nhược và Ảnh Nhược trong điện. Nàng nhìn cô gái mang gương mặt mình, khẽ hỏi:

“Ngươi muốn gì từ sau hôm nay?”

Ảnh Nhược đáp khẽ:

“Muốn được sống như chính mình. Không phải Lam Nhược thứ hai.”

Lam Nhược gật đầu, tháo chiếc trâm cài ngọc trắng trên tóc, đặt vào tay cô:

“Đi. Sống cuộc đời ngươi chọn. Đây không còn là ván cờ – mà là sự lựa chọn.”

Ảnh Nhược mím môi, rồi lần đầu cúi đầu thật sâu trước Lam Nhược.

“Cảm ơn... vì đã không g.i.ế.c ta.”

Và cô quay lưng bước đi – gương mặt giống hệt Lam Nhược – nhưng mang theo ánh mắt hoàn toàn khác.

Ngoài trời, mây đen kéo đến.

Một đợt sóng ngầm trong triều đang cuộn lên.

Lam Nhược đứng im trong sân Nội Các, lòng như có trăm dòng chảy ngược. Nhưng lần này – nàng sẽ không quay đầu.