Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 26: BÓNG TỐI TRỞ VỀ KINH THÀNH VỚI MỘT GƯƠNG MẶT GIẢ

Trên đường trở lại kinh thành, Lam Nhược không nói gì nhiều. Bên cạnh nàng, người con gái mang gương mặt giống hệt nàng – được đặt tên tạm là Ảnh Nhược – được trói nhẹ tay, nhưng không có biểu hiện phản kháng.

Lục Thành cưỡi ngựa phía sau, tay luôn nắm chuôi kiếm, không dám lơi lỏng.

Cô gái này… tuy gầy gò, sức yếu, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sát khí như một con mãnh thú bị giam cầm quá lâu.

Khi đi ngang sườn núi Tứ Linh, Ảnh Nhược bất ngờ lên tiếng:

“Cô nghĩ... tôi là ai trong trò chơi này?”

Lam Nhược quay sang, lạnh nhạt:

“Ngươi là con cờ. Nhưng ngươi có quyền chọn cách rời khỏi bàn cờ.”

Ảnh Nhược phá lên cười, tiếng cười như khóc:

“Cô sai rồi. Tôi là quân Hậu mà họ chưa kịp đưa ra. Là bản sao mà họ tin rằng sẽ trung thành tuyệt đối – cho đến khi tôi nhận ra mình chưa từng được sống như một con người.”

Lam Nhược nheo mắt:

“Vậy giờ ngươi muốn gì?”

Ảnh Nhược nghiêng đầu:

“Được sống. Nhưng không phải dưới cái bóng của cô.”

Khi về tới kinh thành, Lam Nhược lập tức trình diện Thái tử và trình hồ sơ mật, cùng toàn bộ lời khai của Ảnh Nhược.

Thái tử thoáng biến sắc khi nhìn thấy cô gái giống hệt Lam Nhược bước vào đại điện Nội Các.

“Đây là...?”

Lam Nhược đáp:

“Là người từng được huấn luyện để thay thế thần. Một bản sao. Một công cụ. Nhưng cô ấy sống sót. Và có thể chứng minh – ai đứng sau âm mưu tạo ra thân phận thay thế này.”

Thái tử rút quạt gỗ ra gõ nhẹ vào bàn, trầm giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Là Hoàng hậu?”

Ảnh Nhược khẽ cười:

“Không chỉ Hoàng hậu. Mà là cả một nhóm trong Hắc Cầm Đường, đứng đầu là Ngũ Tướng Môn – những kẻ từng phục vụ cha cô ấy. Sau khi ông ấy chết, họ muốn cô trở thành công cụ giành lại quyền lực từ bên trong hoàng cung.”

“Khi thấy cô rẽ hướng, họ tạo ra tôi. Giống hệt, nhưng không trái tim.”

Cả đại điện lặng như tờ.

Thái tử nhắm mắt.

Chuyện này đã vượt xa cả những gì hắn từng tưởng tượng.

Lam Nhược hít sâu, bước đến đặt một bản đồ mật của Lưu Tử Cốc lên bàn:

“Trong Lưu Tử Cốc còn 17 người nữa. Từng là quan viên, y sư, thậm chí cả phi tử… từng bị thay thế, bị bịt miệng. Nếu chúng ta không hành động, bọn họ sẽ mãi là bóng ma.”

Thái tử siết tay:

“Cô muốn ta làm gì?”

Lam Nhược đáp:

“Cho phép thần mở phiên xét xử bí mật trong nội bộ Nội Các – không có sự hiện diện của Hoàng hậu. Khi đủ chứng cứ, hãy để triều đình tự lên tiếng.”

Tối đó, tại Tĩnh Lạc Cung, Lam Nhược đứng trước gương, ánh nến hắt lên gương mặt nàng và Ảnh Nhược – hai bóng dáng như một.

Ảnh Nhược khẽ nói:

“Nếu có kiếp sau, tôi muốn được làm Lam Nhược thật sự. Được yêu. Được khóc. Được đau. Được sống.”

Lam Nhược quay sang, ánh mắt mềm lại:

“Kiếp này chưa kết thúc. Cô vẫn còn lựa chọn. Nếu cô sẵn lòng, hãy cùng tôi—lật đổ tất cả.”

Lần đầu tiên, Ảnh Nhược mỉm cười. Thật sự mỉm cười.

Gương mặt giống nhau.

Nhưng một người đang bước ra khỏi bóng tối.