Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 30: NGƯỜI CHỌN YÊN BÌNH, KẺ CHỌN NẮM QUYỀN

Một tháng sau đại lễ đăng cơ, kinh thành trở lại yên ổn. Hắc Cầm Đường bị triệt phá, những kẻ còn sót lại bị xử trảm hoặc lưu đày. Một triều đại mới đã thật sự bắt đầu.

Lam Nhược đứng trước hồ sen trong Hoàng cung, mái tóc dài thả nhẹ theo gió, sắc trời thanh bình lạ thường.

Phía sau nàng, Lục Thành lặng lẽ bước đến, không mặc quan phục, chỉ là một bộ áo thường ngày màu lam thẫm.

“Chúng ta thắng rồi.” – anh nói.

Lam Nhược không đáp ngay, chỉ khẽ cười:

“Nhưng em thấy lòng mình trống rỗng. Bao nhiêu năm sống để trả thù, để phá án, để sống sót… Đến khi yên bình, lại chẳng biết bản thân muốn gì.”

Lục Thành khẽ chạm tay vào vai nàng, ánh mắt dịu dàng:

“Vậy hãy để anh đưa em về. Về đúng nơi em thuộc về – không phải giữa cung cấm, mà là thế giới ngoài kia.”

Lam Nhược xoay người, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Em từng là đặc công. Từng dùng m.á.u để sống. Anh không sợ sao?”

Anh bật cười:

“Anh không sợ em từng là ai. Anh chỉ sợ… một ngày nào đó em biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào nữa.”

Lam Nhược im lặng thật lâu, rồi rút ra một mảnh ngọc nhỏ, trao cho anh.

“Vậy giữ lấy. Nếu một ngày em phải ra đi, đây là dấu hiệu em vẫn còn sống.”

Lục Thành nắm lấy tay nàng, khẽ siết:

“Không. Anh sẽ không để em đi nữa.”

Tại đại điện, Hoàng đế Lý Triệt nhìn xuống bản tấu Lam Nhược để lại – lời cáo quan bằng bút tích của nàng, gọn gàng, sắc sảo:

“Thần Lam Nhược xin được rút lui khỏi vị trí cố vấn. Từ nay về sau, chỉ là một thường dân.”

Phía dưới, có thêm một dòng nhỏ hơn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Thần vẫn luôn tin vào người. Và mong người cũng sống đúng với những gì ta từng lựa chọn.”

Lý Triệt thở dài, nhìn về phương Nam.

“Lam Nhược… ta nợ nàng một đời bình yên.”

Vài năm sau, tại vùng chân núi Thập Đỉnh – nơi từng là địa ngục Lưu Tử Cốc – một quán trà nhỏ xuất hiện, có tên gọi:

“Nhược Trà Quán.”

Chủ quán là một cặp vợ chồng – người phụ nữ giỏi võ nhưng dịu dàng, người đàn ông luôn cười hiền lành và pha trà rất ngon.

Khi khách hỏi:

“Sao lại đặt tên là Nhược?”

Cô chủ chỉ mỉm cười:

“Vì từng có một người, phải yếu đuối để sống… nhưng mạnh mẽ để được yêu.”

HOÀN

LỜI CẢM ƠN – TÁC GIẢ MR.BIN

Gửi đến bạn – người đã đồng hành suốt chặng đường 30 chương cùng "Nữ Đặc Công Xuyên Không Thành Cô Dâu Yếu Đuối".

Câu chuyện bắt đầu chỉ từ một ý tưởng nhỏ: Nếu một nữ đặc công lạnh lùng xuyên về làm “cô dâu yếu đuối” trong một gia đình cổ hủ, thì liệu điều gì sẽ xảy ra? Và rồi hành trình ấy dần trở thành một bản hùng ca – nơi nữ chính không chỉ sống sót mà còn thay đổi cả vận mệnh triều đại, cả chính mình.

Tôi – Mr.Bin – muốn cảm ơn bạn vì đã dành thời gian, cảm xúc, và sự yêu thương cho từng bước trưởng thành của Lam Nhược, từng cái siết tay âm thầm của Lục Thành, từng ánh nhìn đấu trí giữa hậu cung, triều đình và cả bóng tối Hắc Cầm Đường.

Cảm ơn vì đã tin vào nữ chính của chúng ta – một người từng yếu đuối nhưng chưa từng gục ngã.

Cảm ơn vì đã để tôi kể câu chuyện này – bằng tất cả đam mê, nhiệt huyết và một chút nổi loạn của người viết.

Nếu truyện có thể khiến bạn khóc một chút, hồi hộp một chút, mỉm cười hay tin rằng: “Dù từng đau đớn, ai cũng có thể tìm thấy một kết thúc dịu dàng cho riêng mình” – thì tôi đã mãn nguyện.

Hẹn gặp lại bạn trong những câu chuyện tiếp theo, nơi thế giới ngôn tình luôn có một góc dành riêng cho bạn.

Với tất cả tình cảm,

Mr.Bin