Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 4: CUỘC ĐỤNG MẶT DƯỚI ÁNH TRĂNG
Sáng hôm sau, phủ Thái Sư vẫn vận hành theo guồng quay quen thuộc, nhưng không ai dám hó hé về chuyện bốn nha hoàn tối qua chạy về phòng với thân hình đầy vết bầm, miệng lắp bắp không nên lời. Chỉ có Lam Nhược thong thả gội đầu ngoài giếng, nét mặt an nhiên đến lạ.
Từ xa, một ánh mắt sắc lạnh dõi theo. Lục Thành đứng trên hành lang tầng hai, tay cầm ly trà nhưng không nhấp ngụm nào.
Hắn không tin vào trùng hợp. Lam Nhược vốn là kẻ yếu đuối, nhút nhát, bị đánh đến câm. Vậy mà chỉ sau một đêm, từ ánh mắt, khí chất đến lời nói đều như thay đổi thành một người khác. Đặc biệt là… hành động trong bóng tối tối qua – từng chiêu từng thức đều là kỹ thuật chuyên nghiệp. Không phải người thường có thể làm được.
“Cô là ai…?” – Hắn khẽ lẩm bẩm, đôi mắt sâu hun hút.
Buổi chiều, Lam Nhược được gọi đến dâng trà ở thư phòng.
Vừa bước vào, cô đã cảm nhận không khí kỳ lạ trong căn phòng. Lục Thành ngồi trên ghế chính, mắt không rời khỏi tập công văn nhưng rõ ràng đang để ý từng cử động của cô.
“Tới đây.” – giọng hắn đều đều, nhưng không giấu được sự sắc bén.
Lam Nhược không nói gì, bước đến đặt khay trà xuống bàn. Ngón tay cô khẽ run – không phải vì sợ, mà vì đang thăm dò khoảng cách, vị trí các vật dụng trong phòng. Trực giác đặc công vẫn hoạt động như bản năng.
Lục Thành bất ngờ lên tiếng:
“Cô giỏi võ?”
Cô ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ lắc.
“Vậy tối qua là ngẫu nhiên? Những bẫy dây, dầu trơn, cả tốc độ ra tay kia cũng là ngẫu nhiên?”
Lam Nhược mím môi. Hắn đã thấy? Không ổn. Cô chưa định để lộ thân phận nhanh vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng Lục Thành không truy cùng. Hắn đặt tách trà xuống, mắt nheo lại:
“Tôi không quan tâm cô là ai. Nhưng nếu cô đã thay đổi, thì hãy chứng minh mình có giá trị. Tôi cần một người thông minh để dọn sạch lũ rắn rết trong phủ này.”
Câu nói khiến cô bất ngờ. Không phải lời trách phạt, không phải đe dọa… mà là một lời đề nghị?
Lục Thành đứng dậy, bước lại gần, ánh mắt dừng trên khuôn mặt cô – gần đến mức Lam Nhược có thể cảm nhận được hơi thở hắn phả nhẹ vào trán mình.
“Cô khiến tôi tò mò… Lam Nhược. Và tôi rất ghét bị bỏ ngoài những điều tôi chưa rõ.”
Bàn tay hắn đưa ra, nâng cằm cô lên một cách bất ngờ.
Lam Nhược lập tức phản ứng – cô nghiêng đầu, né khỏi tay hắn, ánh mắt cảnh giác như thú hoang. Nhưng Lục Thành chỉ bật cười, giọng trầm thấp:
“Phản ứng tốt. Cô không còn là đồ bỏ đi.”
Sau vài giây im lặng, hắn quay lưng:
“Đi đi. Từ giờ, tôi sẽ đích thân theo dõi cô.”
Trên đường trở về phòng, Lam Nhược cau mày. Gã công tử phủ Thái Sư này… nguy hiểm hơn cô tưởng. Không chỉ lạnh lùng, hắn còn cực kỳ nhạy bén.
Một mối quan hệ mơ hồ đang hình thành. Và trong thế giới quyền lực này, nếu không đứng vững, cô sẽ bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Nhưng cô là Đường Lam – đặc công số một từng lật đổ cả tổ chức buôn vũ khí quốc tế. Cô sẽ không lùi bước.
Mà ngược lại… có lẽ, cô sẽ khiến trái tim sắt đá kia phải lung lay.