Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5: THỬ THÁCH NGẦM VÀ CHẠM MẶT BẤT NGỜ

Ba ngày trôi qua, Lam Nhược sống lặng lẽ như một cái bóng. Không ai còn dám lớn tiếng với cô. Nhưng chính sự yên ắng ấy lại khiến cô thêm cảnh giác. Kẻ như Lục Thành – một người không làm gì nếu không có mục đích – chắc chắn không buông tha dễ dàng.

Và điều đó đến nhanh hơn cô tưởng.

Một buổi chiều, khi cô đang quét lá ở hành lang sau thì một tiểu nha hoàn hớt hải chạy đến:

“Nhị tiểu thư mất vòng ngọc! Bà cả lệnh cho tất cả nha hoàn, kể cả cô, phải lên tìm!”

Lam Nhược nheo mắt. “Nhị tiểu thư” – con gái ruột của Vương thị, nổi tiếng là kẻ điêu ngoa, từng ra tay bẻ ngón tay cô thân xác này chỉ vì lỡ làm bẩn khăn lụa. Hôm nay, cô ta mất đồ… lại đúng dịp bà cả muốn nhổ cái gai mang tên Lam Nhược?

Khi cô bước vào sảnh chính, ai nấy đều đã đứng thành hàng. Nhị tiểu thư Vương Dao ngồi vắt chân trên ghế, tay cầm chiếc quạt lông, mắt liếc qua cô:

“Còn tưởng cô không dám đến chứ.”

Lam Nhược không đáp, chỉ cúi đầu.

Vương thị quét mắt lạnh lẽo:

“Dao Dao nói, sáng nay vòng ngọc vẫn còn trong hộp. Sau khi về phòng, thì mất. Trong lúc đó chỉ có cô qua dọn giường. Cô có gì để nói?”

Lam Nhược ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh:

“Nếu muốn lục, thì cứ làm. Nhưng nếu không tìm thấy, tôi mong có người xin lỗi.”

Mọi người xì xào. Một nha hoàn dám yêu cầu bà cả xin lỗi?

Vương thị cười khẩy:

“Được. Lục cho kỹ vào!”

Hai nha hoàn nhào vào phòng Lam Nhược, lục tung từng góc một. Trong khi ấy, Lục Thành đứng gần lan can, mắt nhìn trời nhưng tai không bỏ sót một lời nào. Khi thấy một ả nha hoàn mang chiếc vòng ra từ gối Lam Nhược, hắn chậm rãi nhướng mày.

“Đây! Trong gối cô ta!” – ả reo lên.

Vương Dao cười ngạo nghễ, Vương thị gõ mạnh quạt xuống bàn:

“Dám ăn cắp đồ chủ tử, còn lớn tiếng đòi ai xin lỗi. Người đâu, kéo xuống—!”

“Khoan.” – Lục Thành lên tiếng.

Không ai dám cãi.

Hắn chậm rãi bước đến, cúi xuống nhặt chiếc vòng, xoay nhẹ vài vòng rồi cười khẽ:

“Vòng này của muội có khắc chữ Dao nhỏ ở mặt trong, đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vương Dao cứng người. “V-vâng…”

Hắn cầm vòng lên cao trước mắt mọi người:

“Nhưng chiếc này… trơn nhẵn. Là hàng nhái.”

Mặt Vương Dao tái mét.

Lục Thành xoay người, ánh mắt hướng thẳng vào Lam Nhược, lạnh nhưng cũng đầy ẩn ý:

“Người nào giở trò, chưa chắc là người bị đổ tội.”

Hắn liếc sang Vương thị:

“Đủ chưa?”

Vương thị siết chặt tay, nhưng không thể phản bác.

Lam Nhược nhìn hắn thật lâu. Giữa bao người muốn dìm cô xuống, hắn… lại là người kéo cô lên. Vì điều gì?

Sau đó, khi rẽ qua hành lang nhỏ, Lam Nhược bị một lực kéo mạnh. Cô bị đẩy vào tường.

Trước mắt cô – là Lục Thành.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi thở của hắn.

“Cô không sợ à?”

Cô đáp khẽ:

“Tôi đã sống sót trong địa ngục, nơi mà mỗi bước đi đều có thể bị nổ tung. Mấy chiêu vặt vãnh này… không đủ khiến tôi run.”

Lục Thành nhìn cô như thể muốn bóc lớp mặt nạ cuối cùng:

“Cô không phải Lam Nhược.”

Lam Nhược cười nhạt:

“Nhưng tôi cũng không còn là Đường Lam.”

Trong giây phút đó, tay hắn bất giác siết lấy cổ tay cô, như muốn xác minh điều gì… Nhưng bất ngờ, bước chân ai đó vang lên gần đó.

Lục Thành buông ra, quay đầu:

“Cô… thú vị đấy.”

Rồi hắn rời đi, để lại Lam Nhược tựa lưng vào tường, trái tim đập dồn dập.