Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng cất tiếng cắt ngang lời đùa cợt: "Thôi cười đi, mau dọn dẹp thi hài, xem thử gần đây có sào huyệt nào của bọn chúng chăng, đêm nay chúng ta sẽ tạm nghỉ lại đây một đêm."
Các thị vệ chắp tay vâng dạ: "Rõ, phu nhân." Dứt lời, bọn họ vẫn không nhịn được mà bật cười, rồi tản ra làm việc.
Lục Vân Sơ khẽ lẩm bẩm không dứt: "Chẳng hay có điều chi đáng cười đến vậy?"
Nàng quay đầu lại, trông thấy Văn Triển cũng đang cười cùng, đôi mắt hắn cong cong, rạng rỡ đến nỗi màn đêm cũng khó lòng che giấu.
Ta thì khác, những trải nghiệm qua mỗi kiếp đều vô cùng phong phú, nào giống Văn Triển, kẻ bị trói buộc trong nỗi cô độc chẳng biết đã bao lâu.
Hóa ra hắn cũng yêu thích sự náo nhiệt này.
Nàng kéo tay Văn Triển: "Chàng cũng đừng đứng ngẩn ngơ ở đó nữa, mau đi thôi."
Văn Triển gật đầu, song đi được nửa đường, lại chỉ tay về phía các thị vệ, ý muốn cùng bọn họ thu dọn hiện trường.
Lục Vân Sơ đành bất lực gật đầu ưng thuận.
Nàng độc bước quay về xe ngựa, thấy đại nha hoàn đang tháo tên ở đó, nàng ấy ngây ngô cất tiếng gọi: "Tiểu thư."
"Chẳng phải là sợ hãi chứ?" Lục Vân Sơ hỏi.
Đại nha hoàn cười tủm tỉm: "Đương nhiên là không rồi, chỉ là lũ tép riu hèn mọn mà thôi." Nàng ấy khúc khích cười: "Nhưng mà cũng thấy vui lắm, tiểu thư, cớ sao người lại mặc cho chàng ấy nhiều lớp áo đến thế, chẳng sợ chàng ngột ngạt sao?"
Lục Vân Sơ im lặng, quả nhiên hình tượng đại nha hoàn này từ đầu đến cuối vẫn luôn thẳng thắn bộc trực, nào hề suy suyển.
Nàng vịn lấy thành xe, trèo lên xe ngựa, chợt nghe tiếng cười của nha hoàn bỗng chốc im bặt. Nàng ấy ngóng nhìn về phía ngọn lửa hỏa táng thi hài nơi xa xa, lẩm bẩm: "Thật nhiều đổi thay."
Lục Vân Sơ quay đầu lại: "Điều gì đã đổi thay nhiều đến thế?"
Nàng ấy lại như chẳng màng tới lời của Lục Vân Sơ, tiếp tục thốt: "Trước kia là người đã chết, giờ đây... đã sống lại rồi."
Lục Vân Sơ sững sờ, đưa mắt nhìn theo ánh nhìn của nàng ấy về phía ngọn lửa đang bập bùng.
Văn Triển đứng trước ngọn lửa, dường như đã chẳng còn tìm thấy bóng hình ủ rũ lặng lẽ, vô sinh khí của đêm đầu gặp gỡ kia nữa.
Sau khi thu dọn xong thi hài, mọi người phát hiện một túp lều cỏ tạm bợ do bọn thổ phỉ dựng lên gần đó. Tuy có phần đơn sơ, song nó đủ để chắn gió giữ ấm, Lục Vân Sơ bèn quyết định tạm nghỉ qua đêm tại đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nơi này chật chội, khi mấy đống lửa được nhóm lên, không khí trong lán nhanh chóng trở nên ấm áp. Mọi người chen chúc trong một khoảng không nhỏ hẹp, người này nhìn người kia, rốt cuộc chủ tớ vẫn có sự khác biệt, nhất thời ai nấy đều thấy có chút ngại ngùng.
Lục Vân Sơ bỗng cất tiếng: "Chẳng hay mọi người đã thấy đói bụng chưa?"
Chẳng ai lên tiếng đáp lời.
Nàng bèn đưa mắt nhìn về phía Văn Triển.
Văn Triển xoa xoa bụng, ngập ngừng gật đầu ưng thuận.
"Được, vậy ăn chút gì đi." Lục Vân Sơ gọi đại nha hoàn, hai người cùng đi tìm lương thực trên xe ngựa. Đám thị vệ cũng vội vàng xúm vào giúp đỡ, chuyển đồ xuống để bắc nồi.
Đêm đông tịch mịch, cái miệng dễ dàng thấy trống vắng, lúc này lại vô cùng nhung nhớ hương vị bánh mì sợi sấy khô.
Để phòng ngừa dọc đường không tìm được nơi nghỉ chân hay lương thực, Lục Vân Sơ đã chiên sẵn rất nhiều bánh bột mì. Giờ đây, chúng quả nhiên phát huy tác dụng.
Chẳng có miếng thịt bò lớn, chẳng có rau nhúng mềm, ngay cả trứng gà cũng không có nốt. Chỉ vỏn vẹn một miếng bánh bột mì được xẻ nhỏ, đổ nước từ túi da vào nồi đun sôi, thả miếng bánh mì vàng ruộm vào, rồi múc thêm một muỗng nước sốt. Món mì gói phiên bản đơn giản được chế biến qua loa là vậy.
Lục Vân Sơ lục lọi một lát, lấy ra chút thịt khô bỏ vào nồi, xem như ăn cho có vị thịt.
Nước sốt dần tan ra trong dòng nước nóng sùng sục, mùi thơm ngào ngạt từ từ lan tỏa, tràn ngập khắp túp lều cỏ. Bánh bột mì cũng dần tơi ra trong làn nước nóng hổi, hơi nước nghi ngút. Món mì sợi sấy khô lúc này bỗng trở nên đặc biệt hấp dẫn.
Trải qua một trận c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt, sự mệt mỏi cùng kiệt dọc đường bỗng chốc ập đến. Mọi người vốn đã cảm thấy lạnh lẽo và buồn ngủ, nhưng theo làn hương nồng nàn xộc thẳng vào mũi, những mệt mỏi khó chịu ấy liền tan biến, hóa thành sự thư thái ấm áp, dĩ nhiên, còn có cả cơn đói cồn cào.
Giữa đêm khuya thanh vắng, nào có món gì hấp dẫn hơn một bát mì sợi sấy khô đây?
Bụng dạ mọi người đều đã cồn cào, mì vừa chín tới, ai nấy đều vội vàng bưng bát lên húp soàn soạt.
Nước súp mì tuy chẳng thể sánh bằng nước hầm xương ninh kỹ, nhưng lại mang một hương thơm giản dị, dễ dàng chạm đến lòng người. Chẳng có nhiều tầng lớp hương vị, chỉ là vị tươi và mặn đơn thuần, song lại có thể an ủi vị giác một cách lạ kỳ, tựa như đêm khuya nên thưởng thức những món có mùi vị mộc mạc như thế này.
Bánh mì chiên có chút mùi dầu nhẹ nhàng, nhưng đã bị nước súp xua tan đi, chẳng hề gây ngấy chút nào, ngược lại còn làm cho nước súp thêm đậm đà.
Sợi mì này khác biệt với những loại mì được nhào nặn thông thường. Ngoài việc giữ được độ dai ngon trơn mượt, chúng còn có thêm vài phần mềm xốp. Khi được nấu qua nước súp, sợi mì nở ra, thấm đẫm hương vị, rất dễ ngấm vị. Vừa đưa vào miệng, húp soàn soạt, toàn là nước súp nóng hổi.
Ăn xong mì, ngửa đầu lên, ắt phải uống cạn một hơi nước súp còn nóng hổi mới không phụ tấm lòng món ngon chốn đêm khuya.
Kỳ lạ thay, chỉ một bát mì đơn giản như thế, lại có thể khiến lòng người ấm áp, mềm mại từ tận dạ dày lan tới trái tim. Mọi cảm xúc như bất lực, u buồn, hay nỗi hoảng sợ về chặng đường phía trước... tất thảy đều tìm được nơi trút bỏ trong món ăn này, rồi theo làn gió đêm lạnh lẽo mà thổi về phương xa.