Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi hai người ở cạnh nhau, thường là Lục Vân Sơ cất lời, còn hắn thì lặng lẽ lắng nghe, lấy nụ cười làm đáp lại. Hôm nay cũng chẳng khác chi, họ song song ngồi trên tấm ván gỗ, trước mắt là những rặng núi trùng điệp, đỉnh núi điểm xuyết những vạt tuyết chưa tan hết, dưới ánh dương ấm áp điểm tô một tầng sắc thái ấm áp.
"Vừa rồi A Nguyệt tìm đến ta, muốn ta truyền thụ nàng cách làm đậu." Lục Vân Sơ khẽ thủ thỉ: "Ta cảm thấy... vừa diệu kỳ vừa mang chút buồn man mác."
Văn Triển hơi nhướng mày, trên mặt hiện lên vẻ khó hiểu, khẽ ra hiệu cho nàng tiếp lời.
Lục Vân Sơ bỗng ngập ngừng không biết nói sao cho phải, nàng sờ sờ sau gáy, ấp úng khẽ nói: "Chỉ là cảm thấy, họ đều chất phác vô cùng, đều đang hết lòng sống một cuộc đời chân thật."
Văn Triển nghe xong gật đầu tán đồng, song không thể thấu hiểu trọn vẹn cảm xúc của nàng.
Hắn vỗ vỗ vai nàng, an ủi nàng chớ buồn.
Lục Vân Sơ gạt bỏ muôn vàn tạp niệm trong lòng, mỉm cười với Văn Triển, cúi đầu dùng bữa.
Buổi chiều nàng tìm đến A Nguyệt, ngoài phương pháp cơ bản, còn tỉ mỉ truyền thụ nàng ấy vô số món ăn giản dị mà mỹ vị.
A Nguyệt vô cùng cảm kích, chẳng mấy chốc đã thân mật trò chuyện cùng Lục Vân Sơ: "Ta định chờ qua mùa đông, sẽ ra trấn hành nghề buôn bán, kiếm chút tiền bạc, để đám trẻ không còn phải quanh năm ăn cơm độn đậu nữa."
Nàng ấy nói xong, ngượng ngùng đỏ bừng mặt, vội vàng giải thích: "Ta biết việc kiếm tiền chẳng hề dễ dàng, chỉ là muốn thử sức một phen. Đậu phụ ở trấn đắt đỏ vô cùng, lần trước đi, nghe giá mà không khỏi giật mình. Nơi đây chúng ta chẳng có gì đặc biệt, nhưng tay nghề làm đậu phụ lại rất mực tinh xảo. Ngoài ra, ta nghe nói các nhà phú quý ưa chuộng sơn hào hải vị, đợi đến sang xuân, ta sẽ vào núi đặt bẫy săn bắt..."
Nàng ấy vừa chăm chú học tập, vừa líu lo kể về những dự định cho tương lai, trong lòng Lục Vân Sơ lại càng thêm khó xử.
Trong câu chuyện, A Nguyệt cuối cùng đã chẳng thể đợi được đến "mùa xuân" trong kế hoạch của mình, cả thôn đều trở thành tấm phông nền cho sự hy sinh vô tội.
Ngoài cách làm đậu, Lục Vân Sơ dồn hết tâm huyết dạy bảo A Nguyệt tất thảy kiến thức ẩm thực mà nàng có thể nghĩ ra, từ cách làm tương, nước chấm cho đến các phương pháp nấu nướng như xào, rán, rim, kho, hầm, đều tỉ mỉ giảng giải nhiều lần, chỉ mong A Nguyệt dù không biết chữ vẫn có thể khắc ghi.
Vài đêm sau đó, khi Lục Vân Sơ đang say giấc nồng, Văn Triển chợt ngồi bật dậy, kinh động đánh thức nàng.
Hắn ra hiệu với nàng, khẽ ấn ấn góc giường ý bảo nàng cứ tiếp tục an giấc, đoạn cầm lấy thanh chủy thủ trên rương gỗ rồi vén cửa bước ra ngoài.
Giấc ngủ của Lục Vân Sơ hoàn toàn tan biến tựa khói sương, nàng ngồi dậy, ôm chăn ngồi đợi.
Chẳng mấy chốc, từ xa vọng lại tiếng đao kiếm giao tranh, xen lẫn những tiếng kêu la thê thảm xé lòng.
Tim Lục Vân Sơ đập loạn nhịp, lòng dạ rối bời, nàng xuống giường, khoác vội áo ngoài, vén cửa nhìn ra ngoài.
Nơi này cách cổng thôn chẳng xa là bao, nhưng trời tối đen như hũ nút, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Nàng chỉ có thể chắc chắn rằng các thị vệ đang tử thủ, không cho đám thổ phỉ tiến vào thôn.
Nàng định đợi Văn Triển và thị vệ trưởng trở về, chẳng ngờ người đầu tiên nàng đợi được lại là A Nguyệt với y phục xộc xệch, tóc tai rối bù. Nàng ấy thấy Lục Vân Sơ liền thở phào nhẹ nhõm, hổn hển nói: "Cô nương không sao là tốt rồi. Mau, đi theo ta, men theo đường sau núi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sự hoảng sợ trong mắt A Nguyệt gần như trào ra khỏi khóe mắt. Lục Vân Sơ khẽ sờ lên đầu nàng ấy: "Đường sau núi chắc chắn đã bị bọn chúng phong tỏa rồi, ngươi không nghe thấy tiếng la hét ư?"
Nước mắt A Nguyệt lập tức tuôn rơi lã chã: "Ta không biết, ta vừa nghe thấy động tĩnh liền tức tốc đến tìm cô nương. Vậy, vậy..."
Lục Vân Sơ vội vàng an ủi: "Phía sau thôn cũng có người của ta thủ vệ, ắt hẳn sẽ không sao đâu."
A Nguyệt lúc này mới yên lòng, chẳng kịp nói thêm lời nào, vội vã chạy về phía sau thôn để xác nhận mọi người an toàn.
Cũng chẳng biết đã trải qua bao lâu, gió lạnh thổi tê tái gương mặt Lục Vân Sơ, tiếng la hét c.h.é.m g.i.ế.c mới dần lắng xuống.
Văn Triển bước tới trước mặt nàng, thân y bê bết m.á.u tươi, nét mặt vẫn thản nhiên như không.
Thấy nàng đứng bên ngoài, hắn khẽ cau mày tỏ ý không đồng tình, bước nhanh tới, muốn nàng lập tức vào nhà.
Khi sắp đến gần nàng, hắn chợt khựng lại, nhận ra thân mình bê bết máu, không nên lại gần.
Hắn chỉ tay vào trong nhà, ý bảo nàng mau vào nghỉ ngơi.
Lục Vân Sơ lại bất ngờ tiến lên một bước, Văn Triển chưa kịp lùi lại đã bị nàng nắm chặt lấy tay.
"Chàng có bị thương không?"
Văn Triển lắc đầu.
"Thị vệ thì sao?"
Hắn khẽ cau mày, gật đầu nặng nề.
Tay hắn lạnh ngắt, trên thân y nồng nặc mùi m.á.u tươi. Lục Vân Sơ có điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài: "Chàng vào thay y phục trước đi, làm ấm thân thể đã, đợi khi mọi việc ổn định, sẽ đun nước nóng cho chàng tắm rửa."
Văn Triển gật đầu, hiện giờ quả không phải lúc để trò chuyện.
Hắn vào nhà, thị vệ trưởng cũng nhanh chóng bước tới.
"Mọi người thương thế có nặng lắm không?" Câu đầu tiên Lục Vân Sơ hỏi chính là về tình hình thương thế của họ.
"Không quá nặng, song những vết thương lần trước chưa lành miệng, giờ lại chồng chất vết thương mới. Đám người này chẳng phải hạng dễ đối phó, nếu lần sau chạm mặt..."
Hắn ngập ngừng.
Lúc này trong thôn dần dần sáng đèn, đám nữ nhân hài tử nãy giờ trốn trong nhà bèn kéo ra hỏi han tình hình. Hay tin đã thoát khỏi đại nạn, họ liền xúm xít lại, chắp tay khấn nguyện tạ ơn trời đất.