Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Triển đuổi kịp nàng, thấy nàng cười vui vẻ, nhất thời bàng hoàng.

Hắn lắc lắc tay áo nàng, nàng lập tức trở lại vẻ mặt lạnh lùng.

Trái tim vừa mới hạ xuống của Văn Triển lại bất an khôn nguôi.

Hắn chần chừ một chút, tai đỏ bừng, lặng lẽ luồn tay qua tay áo nắm lấy tay nàng, nắm chặt không buông.

Kẻ qua đường thấy cảnh tượng đó, liền khẽ 'chậc' một tiếng, thầm nghĩ thật trái với luân thường đạo lý. Nhưng nương tử bên cạnh hắn ta nhìn thấy dung mạo của Văn Triển lại tỏ vẻ ngưỡng mộ mà liếc thêm vài lần.

Lục Vân Sơ thuận tay kéo Văn Triển vào một góc hẻm nhỏ, nấp trong con hẻm không người qua lại, lạnh lùng nói: "Sao, nói buông là buông, nói nắm là nắm, chàng xem ta là vật gì chứ?"

Đúng là vô lý khôn cùng, một tội danh quá đỗi vô lý đã giáng xuống đầu, cũng chỉ Văn Triển mới chịu ngoan ngoãn nhận sai.

Hắn viết trên lòng bàn tay nàng: "Ta sai rồi. Sau này sẽ không như vậy nữa, nàng bảo buông tay ta mới buông."

Lục Vân Sơ phủi phủi tay: "Chỉ vậy thôi sao? Ta còn đang buồn lắm đó."

Văn Triển không biết phải làm sao cho phải, hoang mang nhìn nàng. Hắn cao hơn Lục Vân Sơ hơn một cái đầu, khi cúi xuống nhìn nàng, hàng mi che khuất nửa đồng tử, đuôi mắt vẽ nên một đường cong hất lên đẹp mắt. Chính là đôi mắt như vậy, mà Lục Vân Sơ lại thấy giống như đôi mắt cún con tội nghiệp rủ xuống.

Lục Vân Sơ đảo mắt long lanh, bĩu môi.

Văn Triển nghi hoặc khẽ nhíu mày.

Nàng lại bĩu môi lên.

Một tia sáng chợt bùng lên trong óc, Văn Triển đoán được một ý niệm khác lạ.

Hắn kinh ngạc nhìn Lục Vân Sơ, Lục Vân Sơ kiềm nén nụ cười, nghiêm nghị gật đầu.

Văn Triển thân bất động.

Lục Vân Sơ vốn chỉ trêu chọc hắn, cũng không muốn cưỡng ép hắn, đẩy hắn ra, giả vờ chán nản phẫn nộ mà quay bước.

Hai người một trước một sau đi đến cửa hàng thịt heo. Lục Vân Sơ vừa hỏi, mới hay hôm nay thật xui xẻo, thịt heo đã bán sạch không còn.

Lần này nàng thật sự tức giận, giận đến bốc hỏa lên đầu.

"Một chút cũng không còn sao?" Nàng vẫn chưa nản lòng hỏi: "Vậy xương ống lớn thì sao, hẳn là bên trên còn dính thịt chứ."

Người bán thịt nói giọng miền Bắc, lắc đầu: "Vừa mới bị mua rồi, xương ống lớn còn được ưa chuộng hơn cả thịt heo nữa."

"Vậy tai heo thì sao? Đuôi heo, lưỡi heo cũng được!"

Người bán thịt liếc nhìn nàng bằng ánh mắt dị thường.

Vừa đúng lúc nương tử người bán thịt xách một thùng lòng heo hôi hám ra ngoài, thấy vẻ mặt của hắn ta, lập tức trừng mắt quát: "Làm gì đó!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vừa dứt lời hung dữ, nàng ấy lại e thẹn nở nụ cười nhìn Lục Vân Sơ.

Lục Vân Sơ vừa trông thấy chiếc thùng trong tay người phụ nữ kia, đôi mắt liền bừng sáng: "Thứ này có bán không?"

Lần này đến lượt nương tử người bán thịt ngẩn người. Nàng ấy nhìn Lục Vân Sơ, ánh mắt lại rơi xuống Văn Triển đang đứng sau lưng nàng, gương mặt hắn trông như vừa làm chuyện gì sai trái.

Nàng nương tử này quả lạ kỳ, còn tướng công kia cũng chẳng ngăn cản, xem ra lại là một kẻ sợ thê tử rồi.

"Cái này…"

Lục Vân Sơ tủm tỉm cười, vỗ vỗ Văn Triển: "Mau trả tiền!" Kẻ lười biếng này đến cả túi tiền cũng không muốn mang theo.

Văn Triển lập tức từ trong tay áo lấy ra một túi tiền nặng trĩu, hai tay cung kính dâng cho Lục Vân Sơ.

Nương tử người bán thịt trợn tròn mắt kinh ngạc: Kẻ sợ thê tử này còn tệ hơn cả phu quân nhà mình… Chậc chậc, thật là khó tin.

Lục Vân Sơ vui vẻ mua được một thùng lòng heo. Mùi tanh quả thực nồng nặc, nhưng nghĩ đến hương vị thơm ngon của lòng heo sau khi được chế biến, nàng quyết tâm nhẫn nhịn!

Cái thùng khá nặng, Văn Triển muốn giúp nàng xách, song nàng lại khéo léo từ chối. Văn Triển phải luôn giữ được hương thơm thanh khiết, không thể dính chút mùi tanh hôi nào! Bằng không, mỗi khi ôm ấp sẽ chẳng còn thú vị nữa.

Văn Triển ngỡ nàng vẫn còn giận, đầu càng cúi thấp hơn.

Đi ngang qua con hẻm nhỏ lúc nãy, hắn quyết định sửa sai, nghiến chặt răng, kéo Lục Vân Sơ bước vào trong.

Lục Vân Sơ không hiểu hắn định làm gì, bèn đặt thùng lòng heo xuống.

Văn Triển vẫn kiên quyết kéo nàng đi tiếp, chỉ đến tận cuối con hẻm khuất mới chịu dừng lại.

"Chàng làm gì—"

Chưa kịp thốt hết lời, Văn Triển đã cúi xuống hôn nàng.

Lục Vân Sơ trợn trừng mắt. Ngoài cửa hẻm người qua kẻ lại tấp nập, còn trong con hẻm nhỏ mờ tối này, Văn Triển cúi đầu, tấm lưng rộng lớn của hắn che khuất hoàn toàn thân hình nàng, tựa như một tấm bình phong kín mít.

Lục Vân Sơ vẫn có thể nghe thấy tiếng trò chuyện của khách bộ hành, tiếng rao hàng, nhưng hiển nhiên, rõ ràng nhất vẫn là tiếng tim đập thổn thức của Văn Triển.

Nàng cảm giác toàn thân Văn Triển đều đang run rẩy theo nhịp đập ấy, truyền sang nàng, khiến nàng cũng bất giác cảm thấy xấu hổ đến mức run rẩy.

Hừm... Chuyện này lại kích động đến thế ư?

Nàng định làm nụ hôn thêm nồng nhiệt thì hắn đã ngẩng đầu lên, mặt đỏ bừng như ráng chiều, nhìn nàng đầy khẩn cầu, tựa hồ đang hỏi: Đã đủ chưa?

Dĩ nhiên là chưa đủ rồi.

Lục Vân Sơ đưa tay nắm lấy vạt áo hắn, kiễng chân, nâng cằm hắn lên, tiếp tục đặt lên một nụ hôn.

Văn Triển bất ngờ, bị nàng kéo loạng choạng vài bước. Sợ nàng té ngã, hắn không dám giãy giụa, vội đưa tay đỡ lấy lưng nàng, lo nàng va vào bức tường đá.

Lúc này hắn đã không thể che khuất nàng được nữa, Lục Vân Sơ cũng có thể thấy rõ những người qua lại trên phố.