Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Do nước gặp bột tự nhiên sẽ tạo thành một lớp sốt sền sệt, vậy nên chẳng cần pha thêm bột năng, mì xào đã tự mang một màu sắc óng ánh, trong veo. Nước cốt rau củ tươi mát, thịt hun khói dậy mùi thơm nồng, thêm chút xì dầu đảo đều, từng sợi mì tai mèo cong cong thấm đẫm thứ nước sốt ngon ngọt, vừa dai vừa đậm đà, quả thực vô cùng thấm vị.
Lớp sốt mỏng phủ nhẹ lên những sợi mì tai mèo trơn mượt, nếu không cẩn thận sẽ trượt tuột khỏi đầu đũa. Món ăn kèm với rau củ đa dạng, thơm ngon đến ngất ngây, khiến người ta ăn một miếng lại muốn ăn thêm, vừa sướng miệng lại vừa dai giòn khó cưỡng.
Dù Văn Triển có đang buồn bực hay không, hắn cũng chẳng bao giờ từ chối bất kỳ bữa ăn nào.
Hắn lặng lẽ tiến lại gần, khẽ gật đầu tạ ơn Lục Vân Sơ, đoạn cầm đũa bắt đầu thưởng thức món mì tai mèo. Có lẽ bởi mì quá trơn, mà hắn lại ăn có phần vội vã, thành ra nhiều lần gắp được cả đũa lại rơi rớt giữa chừng.
Vẻ mặt hắn lộ rõ sự khó chịu, đôi mày khẽ nhíu lại.
Lục Vân Sơ đứng cạnh khẽ mỉm cười, vốn là cùng một lò, hà tất phải làm khó nhau đến thế.
Nàng đưa cho Văn Triển một chiếc thìa sứ.
Ánh mắt Văn Triển bừng sáng, tức thì cầm thìa bắt đầu “xử lý” món mì tai mèo. Măng và đậu Hà Lan giòn rụm, tươi ngon, còn giăm bông và trứng lại có mùi thơm đậm đà của thịt hun khói, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một cảm giác hài lòng tuyệt đối. Cái gọi là “hương vị của chốn nhân gian” có lẽ chính là cảm giác đơn thuần mà ấm áp này đây.
Khi hắn còn đang say sưa dùng bữa, Lục Vân Sơ lại đi vào bếp. Sau một thời gian dài, lớp váng sữa trên bề mặt đã đông lại kha khá, bởi được khuấy bằng thìa nên trong bọt có rất nhiều lỗ nhỏ li ti, nhìn qua đã thấy vô cùng hấp dẫn.
Mùa đông lạnh giá tựa như một chiếc tủ lạnh tự nhiên vậy. Lớp váng sữa sau khi đông lại, bên trong vẫn ẩm ướt, nhưng bề mặt lại lạnh và mịn màng, giống như lớp kem sữa đặc thơm lừng.
Khi Lục Vân Sơ quay lại phòng, Văn Triển đã đánh chén sạch sẽ phần mì của mình.
Lục Vân Sơ theo bản năng định thốt lên: “Ăn nhanh vậy, e không tốt cho dạ dày...”
Nói được một nửa, nàng vội nuốt xuống, sợ Văn Triển lại tủi lòng.
“Chàng dùng chút tráng miệng đi.” Nàng ân cần bước tới chỗ Văn Triển.
Văn Triển cũng không hề giận dỗi mà từ chối. Hắn nhận lấy chiếc thìa, múc một muỗng váng sữa.
Đầu lưỡi vừa chạm vào lớp váng sữa mát lạnh, mùi thơm sữa ngậy ngào, đậm đà lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, khiến đầu óc lâng lâng ngọt ngào, tựa như lạc vào một đám mây sữa mềm mại, mịn màng.
Váng sữa dày dặn, bên trong ẩm ướt, ngọt lịm, ăn vào lòng người vui sướng, hận không thể nuốt trọn cả thìa, chẳng muốn bỏ phí mảy may hương sữa nào.
Văn Triển ăn uống vui vẻ, tức thì vứt hết mọi ưu phiền ra sau đầu, cứ như hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lục Vân Sơ thừa thế tiến tới, lập tức ngồi xuống bên cạnh hắn: “Những lời hôm qua ta nói đều là vô ý, nhất thời hồ đồ, không phải thật lòng, chàng chớ để trong lòng.”
Văn Triển ăn của người miệng mềm, dù vẫn còn chút buồn bực, cũng không hề phớt lờ Lục Vân Sơ. Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt kia đặc biệt mang vẻ uất ức, dường như đang nói: Ta đâu có vậy, nàng không thể nói như thế, làm ta cứ như đang gây sự vô cớ.
Lục Vân Sơ nói: “Hôm nay ta dậy từ sớm làm đồ ăn cho chàng, chính là muốn tạ lỗi cùng chàng.”
Văn Triển hoàn toàn đành chịu, giấy bút không có bên mình, viết chữ trên lòng bàn tay để giải thích lại không đủ thể hiện thái độ. Hắn nghĩ một hồi, liền dùng trán mình chạm vào trán Lục Vân Sơ.
Lục Vân Sơ lập tức ôm chầm lấy hắn: “Chàng không giận nữa rồi, chàng là người tốt nhất.”
Văn Triển… Văn Triển khẽ thở dài trong lòng, lặng lẽ ôm lại nàng.
Từ giận đến không giận, tất cả đều dựa vào nàng tự mình thấu hiểu. Nàng cứ nói, còn hắn lại chẳng thể có lời phản bác.
Thôi vậy.
Văn Triển cũng không dám mang vẻ tủi thân nữa, e Lục Vân Sơ lại hiểu lầm hắn còn giận. Hắn vỗ vỗ nàng ý muốn đi súc miệng.
Khi trở lại, Lục Vân Sơ không biết từ đâu nghiễm nhiên có được tờ giấy nhăn nhúm từ tối qua, nàng ngồi bên giường cúi đầu trầm tư.
Văn Triển đỏ mặt, vội vàng bước tới đoạt lại, chẳng phải đã nói bỏ qua chuyện này rồi sao?
Có lẽ chỉ vào ban ngày Lục Vân Sơ mới minh mẫn. Tựa dáng vẻ lưu manh tiểu tử, nàng chống tay ngẩng mặt hỏi: “Theo như trong thoại bản, loại chuyện này sao có thể hỏi? Chẳng phải nên bá đạo mà cưỡng đoạt, lấy thân thể minh chứng lẽ phải đó sao?”
Những lời nàng nói Văn Triển nghe được một nửa không hiểu, song phần hiểu được cũng đủ để hắn bừng tỉnh.
Lục Vân Sơ còn đang đắm chìm trong những câu chuyện thoại bản uy quyền bá đạo, cười không ngớt. Bỗng chốc, trước mắt nàng tối sầm lại. Văn Triển bế nàng lên, đẩy mạnh vào trong giường.
Văn Triển quá đỗi thuận theo, đến mức Lục Vân Sơ nói những lời lẽ bâng quơ hắn cũng ngoan ngoãn làm theo. Hắn dùng thân thể đè nàng lại, hai tay nàng bị hắn ghì chặt lên trên đỉnh đầu, khiến nàng không tài nào nhúc nhích.
Lục Vân Sơ trừng mắt nhìn hắn: “Chàng…”
Những lời còn lại bị Văn Triển dùng môi chặn đứng.
Lục Vân Sơ muốn giãy giụa, song bị Văn Triển dùng tay ghì chặt.