Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Triển viết: "Ký ức ngày xưa vẫn luôn nhập mộng. Rõ ràng đã chẳng còn nhớ rõ nữa rồi, nhưng những chi tiết trong giấc mộng lại vô cùng sống động."
Lục Vân Sơ sững sờ, rồi khẽ bật cười: "Ta từng nghe nói, nếu như sắp quên một người, mà đột nhiên lại mơ thấy người đó, thì ấy chính là dấu hiệu đang dần quên đi người đó đấy. Ngẫm về quá khứ cũng có thể áp dụng, e là giờ chàng đang dần quên đi những chuyện xưa rồi." Nói xong, Lục Vân Sơ mới nhận ra có điều gì đó không ổn. Quá khứ của Văn Triển cũng là một phần con người hắn.
Nào ngờ Văn Triển lại vô cùng tán đồng với lời này, khóe mắt cong cong, viết trên lòng bàn tay nàng: "Thế thì tốt."
Lục Vân Sơ cảm thấy có chút bất ổn, bèn cắt ngang câu chuyện này, kéo Văn Triển đi tiếp.
Đi được vài bước, trước mắt xuất hiện một dòng suối trong vắt. Nàng vội vàng lấy túi da đựng nước ra, múc đầy rồi đưa đến bên miệng Văn Triển: "Uống một chút chứ?"
Văn Triển hết sức tự nhiên đón lấy túi nước từ tay nàng, dòng suối mát lạnh, vị ngọt thanh man mát, quả là thứ giải khát tuyệt hảo.
Hắn vừa uống xong liền lộ ra vẻ mặt vui sướng rạng rỡ, đôi mắt long lanh cùng nét cười tươi rói, khóe miệng sau khi uống cũng cong lên thật cao.
Hắn dễ chiều quá đỗi, chỉ cần được uống một ngụm nước suối thôi mà cũng vui vẻ hớn hở, cười đến rạng rỡ nhường ấy.
Nàng nhớ lại lần đầu tiên bước vào căn phòng kia, nhìn thấy người hắn m.á.u me đầy mình trong góc. Khi ấy nàng ra tay cứu hắn cũng chỉ xuất phát từ lòng thương cảm, nào ngờ lại nhặt về được một đại mỹ nhân ôn nhu mềm mại đến thế này.
Đúng là nhặt được báu vật về nhà rồi đây này.
Văn Triển uống xong, liền đưa túi nước lại cho Lục Vân Sơ, ý bảo nàng cũng nếm thử.
Nói thật, hai kiếp trước Lục Vân Sơ đã lang bạt khắp nơi, ở thời hiện đại càng là người từng rong ruổi khắp đất nước. Nàng đâu đến nỗi quê mùa như hắn, chỉ uống một ngụm nước suối thôi mà đã vui mừng như thể uống được mật ngọt rồi.
Ánh mắt Lục Vân Sơ khẽ lướt đến đôi môi của Văn Triển.
Môi hắn chẳng còn vẻ nhợt nhạt như thuở trước, mà mang theo sắc hồng nhạt, tựa như cánh hoa anh đào hé nở. Dính chút nước suối, lấp lánh long lanh, trông hệt như trái cây được phủ một lớp đường mỏng, vô cùng quyến rũ.
Lục Vân Sơ giữ lấy gáy hắn, khẽ cúi xuống nếm thử một chút.
"Ừm, cũng tạm được." Nàng lắc lắc túi nước, một mình bước đi về phía trước.
Văn Triển vẫn còn ngơ ngác, hít thở vài hơi mới lấy lại bình tĩnh, sắc hồng ngượng ngùng chậm rãi lan dần trên gò má, càng lúc càng đỏ thắm, tựa hồ sắp rỉ m.á.u đến nơi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn vội vàng đuổi theo Lục Vân Sơ, bước chân theo sau nàng, tay không ngừng xoa xoa môi, ánh mắt chất chứa rối bời và suy tư, chẳng rõ tâm tư đang đặt nơi đâu.
Lục Vân Sơ hái được vài quả dâu tằm dại, quả to, nhìn bóng loáng, rất bắt mắt, chỉ nhìn thôi cũng biết là chua chua ngọt ngọt rất ngon.
Rửa qua nước suối xong, nàng lập tức nếm thử vài quả. Dâu tằm mọng nước, cắn một miếng, vị chua ngọt tuôn trào, lan tỏa thanh mát khắp khoang miệng, tựa như nếm được khí xuân tươi mới của núi rừng.
Nàng đưa cho Văn Triển: "Nếm thử xem. Chúng ta hái nhiều một chút, một phần đem ủ rượu, một phần làm mứt, đến lúc đó còn có thể làm dâu tằm sữa hai da, chàng nhất định sẽ thích cho xem."
Văn Triển vừa nghe vừa gật đầu, nhận lấy dâu tằm, cắn một miếng, chưa kịp thích ứng với vị chua ngọt nồng đậm, khuôn mặt liền nhăn tít lại.
Chỉ là chưa đợi Lục Vân Sơ nhìn kỹ, thì hắn đã khôi phục lại dáng vẻ như cũ, bình thản ăn hết chỗ dâu tằm còn lại.
Đáng tiếc, Lục Vân Sơ chỉ hận không kịp ghi lại biểu cảm bất ngờ vừa rồi của hắn.
Đang định rời mắt đi thì lại thấy môi Văn Triển bị nước dâu tằm màu đỏ tím nhuộm đỏ, đúng là môi son răng trắng, tóc đen da tuyết cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hắn dường như không hề hay biết, nửa người nghiêng nghiêng, liếc mắt nhìn về phía này, ánh mắt trong veo hơn cả suối nguồn trên non cao.
Cảm động khôn xiết, Lục Vân Sơ chẳng còn chút tự chủ nào mà nép sát vào người hắn.
Khương Tử Nha buông cần, cá ắt cắn câu. Nàng đầu óc choáng váng, chẳng hề nhận ra Văn Triển không hề ngạc nhiên trước sự "tấn công" bất ngờ của mình, ngược lại hắn còn thuận thế ôm lấy nàng, khẽ nâng gáy nàng lên.
Một lát sau, đôi môi Lục Vân Sơ cũng trở nên ửng hồng, không biết là bị nhuộm màu hay là do hôn mà nên.
Hai người thong dong dạo chơi trong núi, khi xuống núi, Lục Vân Sơ lại bất chợt nhìn thấy cây hương xuân, vội vàng hái một mớ lớn.
Hương xuân vừa mới nhú lên, còn non tơ biếc, lá xanh viền đỏ, trông thật ngon ngọt, thơm lừng.
Văn Triển ngoan ngoãn ngồi xuống, xoay chiếc giỏ trúc về phía nàng, để nàng dễ dàng bỏ hương xuân vào.
Cái giỏ xanh xanh đỏ đỏ ấy, nhìn thôi đã thấy lòng vui phơi phới, cuối cùng cũng cảm nhận được mùa đông dài dằng dặc đã qua, mùa xuân rốt cuộc đã tới.
Mùa xuân tới cũng báo hiệu sự thay đổi của muôn vàn nguyên liệu, những món nhiều dầu mỡ không còn được ưa chuộng nữa, thay vào đó là rau củ quả tươi mát của mùa xuân, đặc biệt là những loại rau xanh non mơn mởn, chính là món quà tuyệt vời nhất mà thiên nhiên ban tặng trong tiết trời xuân.