Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lớp vỏ cà tím nhồi giòn rụm, cắn vào phát ra tiếng rắc rắc vui tai. Lớp bột mì mỏng tang bên ngoài bao bọc lấy miếng cà tím được chiên ở nhiệt độ cao trở nên mềm nhũn, ẩm ướt, thoảng hương thơm đặc trưng của cà tím, tựa vị nước cân bằng lại độ ngậy của món chiên. Phần thịt kẹp bên trong lại mềm tươi, từng lớp từng lớp quyện vào nhau, tạo nên hương vị thật phong phú.
Lục Vân Sơ xay ớt khô thành bột, trộn cùng bột hạt tiêu, bột hồ tiêu và muối làm thành gia vị rắc. Nàng rắc nhẹ một lớp mỏng trên bề mặt cà tím nhồi, vậy nên món ăn này còn có vị mặn, cay tê đặc trưng nơi đầu lưỡi.
Văn Triển vô cùng ưa thích món này, mặc cho bên trong cà tím nhồi còn đang bốc khói nghi ngút, hắn vẫn chẳng thể kìm lòng mà ăn liền tù tì từng miếng một. Thêm bát cháo trắng nữa, ngon đến nỗi muốn thốt lên thành lời ngợi ca.
Cứ mỗi lần dùng bữa, đôi mắt hắn lại sáng long lanh, chẳng phải kiểu ánh mắt ngây thơ như cún con, mà là vẻ rạng rỡ tràn đầy kinh ngạc và thích thú, ẩn chứa ý cười cùng sự sùng bái sâu sắc, khiến cho người nấu ăn vô cùng mãn nguyện.
Chút bực bội trong lòng Lục Vân Sơ hoàn toàn tiêu tan. Văn Triển quả thực biết cách khiến nàng vui lòng, nàng liền đẩy đĩa sủi cảo áp chảo về phía hắn.
Văn Triển lại để lộ vẻ mặt mong chờ đó, đôi lông mày khẽ nhướng lên, cặp mắt trong veo linh động chớp chớp, theo bản năng đưa đũa tới.
Đũa đưa giữa chừng, hắn chợt nhớ ra mình là người có lỗi, liền khựng lại, vẻ mặt chợt xụ xuống, dè dặt nhìn sang Lục Vân Sơ.
Lục Vân Sơ không hiểu hắn đang bận tâm điều gì, bèn hỏi: "Chàng không dùng nữa ư?"
Văn Triển tưởng nàng đang trách móc mình rất dữ dội, nào dám nhiều lời, vội vàng gắp bánh.
Sủi cảo vừa vào miệng, Văn Triển lại tạm thời quên đi mọi lo lắng.
Vân Sơ thật khéo léo, sao món nào nàng nấu cũng ngon đến vậy chứ?
Vỏ bánh mềm dẻo, ôm trọn lấy phần nước dùng nóng hổi bên trong. Cắn một miếng, nhân thịt tươi ngon hòa quyện cùng nước dùng tràn vào khoang miệng, chẳng cần chấm thêm gì cũng đủ sức làm say đắm lòng người.
Sủi cảo chiên vàng một mặt, giòn rụm, thơm lừng mùi cháy cạnh, thoang thoảng hương mỡ heo quyện với vị béo ngậy của trứng. Vừa thơm mùi thịt, lại không hề ngấy, dùng với cháo trắng làm bữa tối quả là tuyệt hảo.
Nếu dùng hành động để diễn tả sự hài lòng của Văn Triển, thì giờ phút này nội tâm hắn đã bắt đầu hân hoan nhảy múa, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạnh lùng. Tốc độ ăn của hắn rất nhanh, chỉ chớp mắt đã húp gần hết nửa bát cháo trắng.
Khi cơn thèm ăn đã được thỏa mãn đôi chút, lý trí cuối cùng đã chiến thắng cơn đói, Văn Triển lại bắt đầu thấy bồn chồn.
Nếu Vân Sơ vẫn giận, sau này ta còn có thể được thưởng thức những món ngon này nữa không? Ái chà, sao ta lại làm chuyện ngốc nghếch đến vậy chứ?
Lục Vân Sơ không quá đói nên dùng bữa rất nhanh. Trên bàn vẫn còn thừa rất nhiều thức ăn, nàng thuận miệng hỏi: "Chàng ăn hết được không?"
Nàng vừa lên tiếng, Văn Triển đang thẫn thờ bỗng giật mình, lập tức ngồi thẳng dậy, nghiêm túc gật đầu lia lịa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lục Vân Sơ đang định đứng dậy, thấy hắn như vậy liền hỏi với vẻ nghi hoặc: "Chàng chắc chắn chứ? Đừng ăn quá no, chẳng có lợi cho dạ dày đâu."
Đối diện với sự nghi ngờ của nàng, Văn Triển cảm thấy có chút ấm ức.
Đây vốn là lượng thức ăn thường nhật của hắn.
Nhưng mà hắn không dám nói ra, chỉ dám lảng tránh ánh mắt rồi gật đầu.
Lục Vân Sơ nói: "Được rồi." Nói xong liền đứng dậy, đi ra sân tản bộ dưới ánh nắng chiều tà.
Văn Triển nhìn theo nàng đi ra ngoài, cho đến khi bóng dáng nàng khuất hẳn, hắn mới nhanh chóng cúi xuống đánh chén nốt chỗ thức ăn còn lại.
Hắn thổi cháo, húp sùm sụp.
Gắp bánh, cho vào miệng từng cái một, hai má phồng lên, cái này chưa nuốt xong đã vội nhét cái tiếp theo vào, khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc thành ra bộ dạng của sóc chuột.
Còn cà tím nhồi thịt nữa, để nguội thì không ngon, cũng phải ăn cho hết.
Lục Vân Sơ dạo chơi trong sân chưa được bao lâu thì Văn Triển đã bưng bát đĩa trống không vào bếp. Nàng ngạc nhiên nhìn vào tay hắn, thấy tất cả mọi thứ đều được ăn sạch sẽ, đến cả cháo cũng hết veo.
Ánh mắt nàng rơi vào phần bụng phẳng và vòng eo thon gọn của Văn Triển, không thể tin được.
Khi đã no nê, cả người Văn Triển thoải mái thư thái, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
Mặt trời sắp lặn, Lục Vân Sơ ngắm cảnh một lúc rồi quay về phòng. Vừa về đến đã bị Văn Triển chặn lại.
Nàng nhìn Văn Triển với vẻ khó hiểu.
Ánh mắt Văn Triển vừa chạm vào khuôn mặt nàng, lại bắt đầu đỏ bừng. Nếu nhớ không nhầm thì chiều nay hắn đã áp má vào mặt nàng mấy lần… Không đúng, hắn kéo dòng suy nghĩ lại, lấy từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy gấp gọn đưa cho Lục Vân Sơ.
Lục Vân Sơ nhận lấy, mở ra. Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt chính là lời xin lỗi.
Nàng nhanh chóng lướt qua, phát hiện tờ giấy lớn như vậy, chi chít toàn lời xin lỗi, giọng điệu bi thảm như thể hắn là một tội đồ thiên cổ.
Chưa nói đến việc Lục Vân Sơ không hề nổi giận, dù có phẫn nộ thì nhìn thấy một bản hối lỗi lớn đến vậy cũng đủ khiến nàng nguôi ngoai rồi.