Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xem ra là đã tỉnh rồi.
Lục Vân Sơ chắp tay trước ngực: "Đã tỉnh rồi thì hãy thức dậy đi, đã đến giờ dùng bữa chiều rồi."
Cái bọc chăn im lặng, sau đó chậm rãi nhúc nhích. Văn Triển vén chăn ngồi dậy, chẳng dám nhìn Lục Vân Sơ, đầu chực chôn vào lồng n.g.ự.c rồi.
Lục Vân Sơ kỳ thực không hề giận, nhưng nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn cung kính nhận lỗi, chuẩn bị cam chịu hình phạt của Văn Triển, nàng lại sinh lòng trêu ghẹo hắn.
Nàng không nói lời nào, xoay mình vào bếp bưng thức ăn.
Văn Triển nhanh chóng đứng dậy, đi theo sau nàng, vội vã giành lấy các đĩa thức ăn và bát đũa.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt chẳng dám nhìn thẳng vào Lục Vân Sơ. Cũng chẳng rõ là xấu hổ hay sợ hãi.
Tay hắn không đủ, không thể bưng hết bát đĩa một lượt lên bàn, đành phải chạy tới chạy lui cần mẫn từng chuyến. Lục Vân Sơ đương nhiên cứ an tọa bên bàn, mặc kệ hắn bận rộn.
Sau khi bưng xong lượt cuối cùng, hắn đặt bát xuống, tay chân luống cuống nhìn Lục Vân Sơ.
Đúng lúc Lục Vân Sơ tưởng hắn muốn rút quyển sổ tay ra thỉnh tội, thì thấy Văn Triển lặng lẽ lui về góc tường, đứng thẳng tắp, làm ra vẻ chuẩn bị chịu phạt nhịn đói.
Lục Vân Sơ:…
Văn Triển tự giác đến thế, khiến nàng bất giác nghĩ đến một điều: Hắn quả là kẻ có ý thức tự quản lý rất tốt.
Buổi trưa dùng món nặng mùi, nên buổi tối nàng làm chút cháo trắng thanh đạm, sủi cảo chiên giòn cùng cà tím nhồi thịt, hương vị rất đỗi gia đình.
Thực ra Văn Triển hẳn phải biết Lục Vân Sơ không giận, bởi vì đối diện chỗ ngồi của nàng vẫn còn bày bát của hắn, nhưng mà hắn quá hổ thẹn, trong đầu ong ong, lơ mơ lờ mờ, căn bản không nghĩ ra điều này.
Buổi chiều hắn ngủ say như chết, nên nhanh đói. Lúc này bụng dạ trống rỗng, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của bữa tối, đứng ở góc tường mà hồn phách đã phiêu đãng phương nào.
Hắn muốn ngẩng đầu nhìn lên bàn, nhưng vừa nghĩ lại chuyện chiều nay làm càn làm bậy, lập tức lại cúi đầu xuống chẳng còn chỗ nào để dung thân.
Uống rượu quả là hại thân, về sau ta nhất định không dám động tới chén rượu nữa!
Có tiếng bát đũa va chạm truyền đến, ắt hẳn Lục Vân Sơ đã bắt đầu dùng bữa rồi.
Văn Triển nghĩ đến món ăn lúc nãy bưng cơm thấy được, lại là cách nấu hắn chưa từng nếm qua. Cho dù lúc đó tâm trạng không tập trung, không nhìn kỹ, nhưng ngửi thôi cũng thấy thèm vô cùng.
Lục Vân Sơ ăn một miếng sủi cảo chiên, đặt đũa xuống, cầm thìa húp một ngụm cháo trắng. Cháo trắng ấm nóng thanh đạm xuống bụng, dạ dày lập tức dễ chịu hơn rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiếng nàng dùng bữa rất nhẹ nhàng, song Văn Triển lại nghe thấy rõ mồn một. Ngay cả tiếng húp cháo cũng khiến người ta chảy nước miếng.
Bất chợt, Lục Vân Sơ mở miệng: "Chàng hãy lại đây."
Văn Triển vẫn đang thả hồn vào mây gió. Vừa nghe thấy nàng lên tiếng, theo bản năng liền tuân theo lời nàng, ngoan ngoãn bước về phía bàn.
Đi được vài bước, nghĩ lại chuyện chiều nay bám lấy nàng mà làm càn, lập tức cả thân mình cứng đờ lại, không thể nhúc nhích. Gương mặt hắn trong chớp mắt cũng đỏ bừng.
Hắn đi đến cạnh bàn, cúi đầu, chẳng dám nhìn Lục Vân Sơ, ánh mắt tự nhiên rơi xuống bàn.
Ô kìa, sao lại có bát của ta? Một bát cháo trắng lớn đến thế này, là cho ta dùng bữa sao?
Sủi cảo trông ngon mắt vô cùng, khác hẳn với loại luộc thông thường. Bề mặt sủi cảo ánh lên một tầng dầu mỡ nhàn nhạt, vỏ bánh lại chẳng hề quá ướt át, hẳn là khi ăn sẽ dai hơn loại luộc. Kỳ lạ thay, tất cả sủi cảo đều được đặt trên một lớp bánh trứng sữa vàng ươm, bên trên còn rắc thêm vừng trắng.
Món ăn bên cạnh trông thật lạ mắt. Ban nãy ta đã thắc mắc không biết được làm từ thứ gì, giờ nhìn thêm mấy bận cũng vẫn chẳng thể hiểu thấu. Nhưng mà ta đoán bên ngoài được tẩm bột, rồi đem chiên ngập dầu, nên trông vàng óng giòn tan, thoảng thoảng mùi dầu thơm lừng.
Lục Vân Sơ ngoảnh sang nhìn Văn Triển. Hắn vẫn cúi gằm mặt, song bởi dáng người cao lớn nên Lục Vân Sơ dù đang an tọa trên ghế vẫn có thể trông thấy nửa khuôn mặt hắn.
Ánh mắt hắn vô thức liếc ngang liếc dọc nơi thức ăn, quả nhiên là đang thèm thuồng lắm vậy.
"Chàng không định dùng bữa sao?"
Văn Triển khó nhọc nuốt khan, vùi đầu thấp hơn nữa, dùng cử chỉ này để tỏ bày nỗi áy náy khôn nguôi.
"Chàng còn nhớ buổi chiều hôm đó đã làm gì không?"
Văn Triển khẽ gật đầu.
"Chẳng có lời nào muốn nói cùng ta sao?"
Hai vành tai Văn Triển đỏ bừng, tựa hồ sắp rỉ máu, bàn tay buông thõng bên người siết chặt thành quyền. Hắn quá đỗi hổ thẹn, đến nỗi ngoài hai tiếng "xin lỗi" ra, chẳng biết thốt nên lời nào hơn.
Hắn đang định tìm giấy bút ra thì Lục Vân Sơ cất tiếng ngăn lại: "Thôi thôi được rồi, ngồi xuống dùng bữa đi. Đồ ăn bày ra nhiều thế này, chớ lãng phí."
Kỳ thực, Lục Vân Sơ nói chuyện bằng giọng điệu bình thường, song trong mắt Văn Triển đang chất chứa áy náy, lại hóa ra nàng chẳng màng để ý tới hắn, đang giận dỗi, lại chẳng muốn nghe hắn giãi bày điều gì.
Hắn ngước mắt nhìn nàng một cái, thấy nàng đang cúi đầu lặng lẽ húp cháo, trong lòng càng thêm thấp thỏm lo âu. Hắn rón rén ngồi xuống đối diện nàng.
Hắn thử cầm đũa lên, thấy Lục Vân Sơ không chút phản ứng, mới lén lút đưa đũa về phía món cà tím nhồi.